Đã là Phật tử thì ai cũng biết đến lời dạy cuối cùng của Đức Phật Thích Ca Mâu ni khi chuẩn bị nhập Niết Bàn: “Hãy tự mình thắp đuốc lên, hay tự mình nương tựa nơi mình, nương tựa Chính Pháp, chứ đừng nương tựa vào một nơi nào khác” . Đó là lời chỉ dạy hành giả phải tự mình giác ngộ, phá Chấp, phá Tham Sân Si… để giải thoát cho chính mình.
Qua theo dõi một số ý kiến trao đổi gay gắt, đôi khi thô tục trên các diễn đàn gần đây, tôi có một đôi lời thành ý, không muốn trích Kinh điển sâu xa nào, như sau:
Chuyện Tự chứng, Tự đắc :Trên con đường tự giải thoát chính mình, có thể có hành giả, người tu tập có được và chứng đắc được những cảnh giới, những chuyện huyền bí, chuyện Tâm Linh…. mà mình chứng kiến nhưng hành giả làm thinh vì sợ kể ra thì mang tiếng là vướng vào Ma cảnh, Tâm còn vọng động.
Có hành giả mừng rở (lỡ) tuyên bày những gì chứng đắc thì lại vướng vào việc phải có bằng chứng cụ thể, sống trong nghi kỵ của nhiều người. Dù cho có là cao tăng đắc đạo như Đại Sư Khoan Tịnh của Trung Quốc kể lại vào năm 1987, chuyện Cô Ba cháo gà du Địa Phủ, chuyện Hòa Thượng Thích Thiền Tâm đã chứng đắc và dạy Đạo cho cặp rắn miếu Trà Am. Còn gần đây là sự nảy sinh hàng lọat các nhà Ngọai cảm có khả năng thông công với Vô hình…vv và vv. Đúng hay sai thì chưa biết nhưng người tin thì ít còn người không tin thì tìm cách đã kích tệ hại.
Có nhiều người tin vào những chuyện Tâm Linh. Vì là bản thân đã trải qua, bản thân đã thấy nhiều chuyện vô hình không thể giải thích như cầu cơ, gọi vong, ngọai cảm… còn có nhiều bậc tu hành đã chứng đắc được những gì chỉ tự mình biết nhưng không nói ra vì nhiều lý do khác nhau: Ai ăn nấy no- ai tu nấy chứng..
Cũng có nhiều người không tin do chưa chứng kiến thấy chuyện gì thuộc về Vô hình, do dùng nhãn quan khoa học máy móc, dùng sự suy xét trên góc độ Duy vật- Biện chứng luận để soi rọi cả thế giới quan của Tôn Giáo.
Nhưng thái độ đáng phê phán nhất là “con đà điểu rúc đầu vào cát”, lấy cái Ta phàm phu của mình để phủ nhận tất cả những gì của thế giới siêu nhiên!
Thí dụ như một ít người dùng nhãn quan Trung đạo luận để đã phá những gì mình cho là Mê tín dị đoan, một ít người dùng cái Tâm Không của Thiền Tông để cho là cảnh giới Cực Lạc của Tịnh Độ Tông là không thực chứng. Hay là dùng nhãn quan trực chỉ Chân Tâm để cho rằng chuyện các cỏi thế giới, chư vị Thánh Thần linh ứng của các chi phái Tiên Gia là tà ma ngọai đạo, chỉ có nhất Tâm Phật đạo mới là chánh quả, còn các thực chứng khác chỉ là do Ma biến hiện ra ! vv và vv.
Những kẻ đó đã quên rằng trước Khi Đức Phật xuất hiện gần 2.500 năm thì các nền minh triết Ai Cập, văn hóa Hy-La, văn minh Bà la môn giáo… không thiếu các Bậc Đại đạo sư đã tu thành chánh quả, tự mở lối đi và đã chứng đắc. Chẳng lẽ những bậc Đại đạo sư đó cũng là đạo Tà vì cái lỗi không biết đến Phật Pháp xuất hiện gần mấy ngàn năm sau mình?
Huống gì ở thời mạt vận này, đã có vị Thầy nào chứng được quả thấp nhất như Thanh Văn, Duyên Giác của Phật Giáo, quả vị Thánh của các tôn giáo khác hay chưa? mà dám phán truyền chỉ có Đạo Ta là chánh, các phái khác là Tà? Mình đã Tu vượt qua được các Thánh thần ở các Cõi giới trên cỡ nào mà vội nói chỉ có con đường của Ta mới đi đến Niết Bàn, còn đi theo Thánh Thần là về cõi thấp? là còn lăn trong 6 nẻo luân hồI?
Chuyện Thánh Thần, Tha Lực và Tự Lực:Rỏ ràng ở đây, tôn giáo nào trên trái đất này cũng đều công nhận có một thế giới thần thánh xung quanh Đức Khai sáng, Đức Giáo chủ của mình. Trong Kinh Phật cũng đầy rẩy các chuyện Thiên Long Bát Bộ, hằng hà Chư Thiên các Cõi giới nguyện bảo hộ người tu hành, người trì Chú, trì Kinh.
Mặc dù Đạo nào cũng công nhận bên cạnh phần Tự Lực thì hành giả tu hành vẫn cần đến Tha Lực, đặc biệt là trong thời Mạt Pháp này. Óai ăm ở chỗ, có những đệ tử chỉ chăm chăm bảo vệ phần Đạo của mình mà không mở rộng tri thức tìm hiểu những nguyên lý đạo khác, chỉ lo đã kích thậm tệ các đường tu khác. Thậm chí Tha lực Thánh thần trong Đạo của mình thì cho là Chánh Thần, còn Thần linh của các Đạo khác hiển hiện ra thì dèm pha là Tà Thần.
Thử hỏi : Vì sao chỉ có thần thánh trong hệ thống của mình mới là Chánh, còn các hệ thống linh thiêng khác đều là Tà?
Thử nghĩ: Chẳng lẽ thánh thần ở các cõi giới Trên cũng mang đầy sự sân hận, tà kiến và tranh chấp nhau như con người dưới trần thế? Chẳng lẽ Bồ Tát Quán Thế Âm được thờ cúng của Mật Tông Tây Tạng mới chánh truyền và linh ứng hơn Bồ Tát Quán Thế Âm được thờ cúng của Đạo Cao Đài, Hòa Hảo hay của Mật pháp Nam Tông?
Thử suy xét: Chẳng lẽ chư vị Thánh Thần của các Pháp Sư Năm ông Bảy Núi đều từ cõi dưới đi lên, còn chư vị Long Thần Hộ Pháp của các Sư nhà Phật mới từ cõi trên đi xuống? Chư Thiên ở xa đâu tận NêPal, Tây Tạng thì tin tưởng, còn các vị Thần có công với đất nước ở ngay cõi Việt Nam này thì cho rằng mê tín dị đoan? Ông Quan Thánh Đế Quân của Trung Hoa thì tin cúng, còn Đức Thánh Trần Hưng Đạo, Ngài Nguyễn Trung Trực, Ngài Tả Quân …của Việt Nam thì không có linh chăng?
Cuồng tín đến mức cùng cực như vậy mà không chịu mình Tà kiến, lại mượn danh Phật Pháp để làm gì?
Mỗi Tôn Giáo đều như một ngọn suối chảy về trăm sông rồi ra biển cả. Mỗi tôn giáo đều không yêu cầu đệ tử và tín đồ của mình phải cố chấp vào những gì mình thuyết giảng, đi truyền giáo bằng sự dèm pha, đạp đổ Tôn giáo khác thì đó mới là một Tôn giáo, đạo giáo chân chính vậy.
Nhìn lại ngàn năm lịch sử của các Tôn Giáo thì đó là một lịch sử luôn đấu tranh để sinh tồn và phát triển. Khi xung đột, thì tất cả đều quên điều cơ bản : Nguyên lý Đạo chỉ là Một. Một là tất cả. Tất cả là Một.
Xin được nhắc lại lời của Đại sư Khoan Tịnh ( là đệ tử chân truyền của ĐạI sư Ấn Quang- Trung quốc ) đã từng hành du đến thế giới Tây Phương Cực Lạc. Ngài được đức Phật A Di Đà Phật nhắn nhủ : Các đạo giáo đừng phỉ báng nhau, đừng nói những lời Ta chánh- người Tà, Ta đạo- Người ma, Ta cao -Người thấp, Ta quý – Người hèn…Đạo nào cũng thực, có thể tu trì thì Tà biến được ra Chánh , Ma biến được ra Đạo, Nhỏ có thể đi về Lớn, cùng nhau đùm bọc nương nhau, tinh tấn tu hành pháp môn của mình…
Một Vị Phật mà còn nói : Tà biến được ra Chánh- Ma có thể biến ra Đạo. Liệu ở xã hội còn đầy định kiến như hiện nay thì có mấy người tin ?
Tôi thì tôi tin. Tôi tin ở cảnh giới chứng đắc của một Đại Sư danh tiếng như ngài Khoan Tịnh. Tôi tin những lời dạy vượt ra ngòai Kinh Điển, đầy lòng Từ Bi Hỹ Xã như vậy thì chỉ có một vị Phật mới nói mà thôi! Đừng biến giáo lý của Phật thành những điều xơ cứng, rồi đi đến cố chấp. Tâm luôn ngã mạn không muốn tiếp thu cái mới ( như 5.000 vị Tăng Thượng mạn ở Hội Pháp Hoa ) thì đúng là đời mạt pháp vậy!
Tôi nghĩ: Dù thầy có Tà ( đây là nói về hình tướng) nhưng trao truyền Pháp Chánh thì vẫn là Chánh. Thầy có là Chánh truyền, được đóng dấu hẳn hoi (như đã thấy đầy rẩy hiện nay) nhưng chỉ dạy đệ tử con đường Tà Kiến, chấp Ngã, chỉ biết độc tôn mình thì vẫn là Tà.Một ông Pháp sư dân dã vùng quê nếu hành đúng Hạnh của mình thì vẫn giúp được nhiều chúng sanh hơn một ông áo vãi nhiều màu sặc sở của thành thị chỉ biết Chùa to, Đình lớn, ngày ngày gõ mỏ tụng Kinh.
Trước kia, trên nhiều diễn đàn đã có một Z.D với tâm phân biệt, chấp Kinh chấp điển để hoằng dương Phật giáo Nguyên Thủy, đạp đổ từ Đại Thừa cho đến các chi phái Tiên gia bùa chú. Sau này lại có các mê đồ A.., T… bệnh vực môn phái mình một cách thô thiển. Họ quên rằng: Chân sư bất lộ tướng, còn đánh trống khua chiêng rùm beng thì bậc Thiện tri thức không làm.
Mai này vẫn sẽ có nhiều Z.D, hay là A.., T… khác xuất hiện, mượn màu
“ Chánh đạo” để làm chuyện đó, cứ ngỡ như mình đang đóng vai Đức Phật Thế Tôn đấu lý cùng Lục Sư Ngọai Đạo, tuyên dương Phật Pháp theo kiểu cách như vậy là hay! 84 ngàn pháp môn theo lời Phật nói mà nếu không đặng lòng nhau thì sẽ có đủ 84 ngàn cách đả kích khác nhau vậy!
Như lời Đức Phật nói : Tất cả các pháp môn của ta đều chỉ có một vị. Đó là vị giải thoát. Dù cho hành giả theo Đạo nào: Tiên, Đạo, Phật, Thiên Chúa… Tu tập Huyền môn, Mật Tông, Thiền Tông hay Tịnh Độ.. thì cũng phải đạt đến quả vị trên mới biết đâu Chánh đâu Tà.
Nguồn VTHB, Tác giả: VTD