WWW.PHATGIAO.TK



Diễn đàn đã chuyển về địa chỉ mới chuyển hướng đến www.matphap.com ... Đang chuyển hướngHoặc click vào link sau: http://www.matphap.com
Đang chuyển hướng đến địa chỉ mới/title> <a href="https://www.forumvi.com" target="_blank">forumvi.com</a>

Share | 
 

 Ấn chứng tu Mật tông của một bạn theo Thiên Chúa giáo

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
totaro
Quản Lý Diễn Đàn
Quản Lý Diễn Đàn
avatar

Pháp Môn : Khác
Tôn giáo : Chưa Lựa Chọn
Bài viết : 348
Số lần cảm ơn : 92
Điểm Cống Hiến : 100003503
Tham gia : 24/01/2010

Bài gửiTiêu đề: Ấn chứng tu Mật tông của một bạn theo Thiên Chúa giáo   30/8/2012, 20:56

Con kính chào Thầy,
Xin chào các bạn đồng học,
Sau nhiều lần đắn đo và suy nghĩ, con quyết định viết vài dòng gởi lên diễn đàn bởi con đã cảm nhận được nhiều niềm vui và hạnh phúc khi tìm thấy con đường học đạo này.

Con là một tín hữu đạo Thiên Chúa. Từ nhỏ đến giờ con vẫn hết lòng tin tưởng và yêu mến tôn giáo của mình vì con cảm nhận rõ ràng có bàn tay quan phòng của Thượng Đế trong những biến cố xảy đến với gia đình con. Trước khi đến với MT, con đã phân vân và lo sợ vì sẽ phạm vào điều răn thứ nhất của Thiên Chúa, vì trong đó Ngài đã dạy phải: “Thờ phượng một Đức Chúa Trời và kính mến Người trên hết mọi sự”. Tuy nhiên, con cũng suy nghĩ, hoàn cảnh ra đời của Kinh 10 điều răn là trong Cựu Ước, đó là khi dân Israen được Thiên Chúa cứu thoát từ Ai Cập và trải hơn 40 năm di chuyển trong sa mạc trước khi đến vùng Đất Hứa, họ đã bao lần yếu lòng mà tôn thờ những con bò vàng, những thần ô uế…để mưu cầu danh lợi, sự hoan lạc thấp kém nên chính họ đã chịu nhiều khiển trách rất nặng nề từ Thiên Chúa. Do vậy, giới răn này trong hàng ngàn năm đã giữ cho người tín hữu không bị lạc đường trong niềm tin vì những thứ kể trên không thể nào đặt cùng hàng với Thượng Đế.

Trở lại suy nghĩ của con, Phật giáo là do Đức Phật sáng lập. Ngài là một mẫu gương lớn về Tâm từ bi. Nếu như, tình yêu thương trong tôn giáo của con là nối kết những con người với nhau hoặc cao hơn là với kẻ thù của chính mình thì tình yêu thương của Đức Phật đã trải ra khắp chúng sinh, nghĩa là cả những thú vật ngoài đồng, những cành cây, ngọn cỏ. Vậy thì có gì để con băn khoăn khi tình yêu thương này được mở rộng ra?
Hơn nữa, có một số vị Bồ Tát đã phát nguyện chỉ thành Phật khi đã cứu được tất thảy chúng sinh trong các cõi giới, thậm chí là cõi địa ngục! Chắc chắn, các Ngài phải có một tâm từ khủng khiếp thì mới đưa được những phát nguyện như vậy, vì với trí óc hạn hẹp của con người, con chẳng hình dung nổi đó là mốc thời gian và số lượng chúng sinh nhiều đến mức nào nữa. Và như vậy, nếu được theo và được học, được làm môn đệ của những Chân sư này, thì quả thật, không còn niềm hạnh phúc nào hơn.

Mặt khác, bản chất của đạo Phật là hướng về Vô ngã. Trong Kinh thánh, Thiên Chúa cũng dạy những ai muốn theo Ngài thì phải biết “từ bỏ chính mình, vác Thập giá mình mà theo”, nghĩa là cũng đề cập đến sự giải thoát hoàn toàn với những ràng buộc của chấp ngã. Một đuờng tu học để thấy mình: “nhỏ bé” trước Thượng Đế, thấy cuộc đời là vô thường, không làm nô lệ cho lòng tham – sân – si, biết khiêm tốn dựa vào Bề Trên mà làm cầu nối để những người khác biết Đạo mà tìm về. Hai cách dạy này theo con nghĩ, không hề có sự mâu thuẫn. Do đó, con rất tin tưởng vào con đường duyên đạo mà mình may mắn được bước vào.

Như con đã kể trên, từ nhỏ đến giờ con đã được Thượng Đế che chở rất nhiều lần. Con chỉ xin kể lại một biến cố để chứng minh cho điều ấy: Năm 2007, ba con là người rất bình thường tỉnh táo bỗng nhiên phát bệnh. Toàn thân nóng sốt cực độ nhưng ba luôn than lạnh, đắp rất nhiều mền và không chịu ăn uống gì. Ba liên tục nói nhảm và có những dấu hiệu của bệnh tâm thần. Lúc này, cả nhà rất khổ tâm vì không có cách nào mang ba đến bệnh viện được vì ba không chịu. Thậm chí, hàng xóm đã tính đến chuyện “áp tải” ba đến bệnh viện. Lúc này, con đang học trên Thủ Đức, cuối tuần mới về nhà. Khi về đến nhà, thấy ba như vậy, con rất đau khổ nên đã cầu xin Ơn Trên để giúp ba chịu đi đến bệnh viện Tâm Thần Trung Ương II. Con giả vờ lấy xe chở ba đi chơi rồi kêu ba ghé qua bệnh viện đó để… ngắm cảnh. Lúc này, ba đã như một đứa con nít, không còn nhận thức được nhiều. Con là con gái, lái xe lại không vững, nếu ba có quẫy đạp gì thì chắc con không trụ được trên đường chứ đừng nói đến việc “áp tải”. Thế mà, ba đã “ngoan ngoãn” theo con vào khám bệnh và uống thuốc tâm thần theo đơn bác sĩ. Cứ tưởng mọi chuyện thế là ổn, nhưng khi về nhà, ba lại bệnh nặng hơn, tiếp tục không chịu ăn uống gì nhưng người vẫn khoẻ, vẫn ngồi nói lảm nhảm liên tục, tối thì không chợp mắt chút nào. Thuốc tâm thần làm cho ba thấy nóng kinh khủng, mệt lả và ngủ li bì nhưng khi tỉnh dậy thì ba lại nói liên tục và có những hành động không kiểm soát được ví dụ như lấy điện thoại dán keo khắp lên cổ mình. Nhà con có bao nhiêu điện thoại là ba quấn băng keo dán lên người hết. Chuyển ba lên bệnh viện rồi nguời ta lại trả ba về, cho uống thuốc cầm chừng để không đi lung tung thôi. Cả nhà quá chán nản nên không cho ba ở nhà nữa (ba ở rể bên nhà vợ), bèn đuổi ba về nhà bà nội. Khổ nỗi, bà nội con đã già lại bị điếc nên chỉ nhận thức được sự việc mà không giúp gì được. Con tuyệt vọng với gia đình mình lắm, vì bà ngoại con luôn cho rằng ba đang đóng kịch bị điên để giành tài sản của nhà vợ, còn mẹ con thì không quan tâm đến ba. Trong lúc đó, con đã năn nỉ một người bác cho ba ở nhờ mấy ngày mặc dù bác cũng không muốn, thật tâm con cũng không biết bao giờ ba mới tỉnh lại hoặc sẽ mãi mãi bị như vậy, con đã khóc rất nhiều khi thấy ba bị ghẻ lạnh. Con đã cầu xin Chúa với một hy vọng mong manh vì mấy ai đã bị điên mà tỉnh lại được đâu. Cứ thế trong gần 1 tháng trời, con gần như bỏ dở việc học ở Đại học, một mình chăm ba uống thuốc, cầu nguyện và cầu nguyện, con không biết vì lẽ gì mà ba phải chịu những cơn đau hành hạ như thế nhưng con tin vào tình thương của Chúa.
Cuối cùng, một ngày kia, ba tỉnh lại, hệt như sau một giấc ngủ dài. Đầu óc đã lần hồi tỉnh táo và nhớ cả những việc lúc bệnh ba đã nói, đã làm. Con tưởng chừng mình đã chết theo cơn bệnh của ba, giờ cũng được sống lại. Đến nay đã gần 5 năm rồi, ba chưa có dấu hiệu bệnh lại – điều mà các bác sĩ bên bệnh viện tâm thần cũng cho là lạ.

Thực ra, sau này, khi học MT, con biết những việc như thế là ý của Bề Trên nhằm cho người trong gia đình xoay chuyển, biết tin có Thánh Thần mà ăn ở cho đúng đạo thì tiếc là, bà ngoại và mẹ hầu như vẫn chưa thay đổi. Bà ngoại con mang tiếng là người Đạo gốc nhưng lại rất dữ dằn, trong hơn 20 năm rồi, bà thường xuyên chửi mắng con cháu trong nhà bằng những lời lẽ rất tục tĩu, chửi cả dòng tộc bên nội con, lôi cả mồ mả bên nội lên mà chửi với những lý do rất ích kỷ. Bà ngoại là nỗi khổ tâm lớn nhất của con. Vì bà đã lớn tuổi, lẽ ra đây là khoảng thời gian bà nên tin tưởng vào Thánh Thần và sống hiền lành bên con cháu thì bà lại không làm được. Vì thế, khi người ta nói “cầu pháp bất cầu nhân”, con cũng hiểu phần nào. Thánh Thần muốn giúp ai thì cũng còn phải tùy vào tâm của người ấy, với người mà chấp ngã quá nặng thì họ chỉ nhìn thấy họ chứ không thể nhìn thấy ai khác.

Sau đây là ấn chứng của con trong những ngày đầu tu học:

Ấn chứng của con khi được chị Kylin điểm đạo chỉ là cảm giác nóng lên ở hai tai. Vì thế, ban đầu con hơi sợ, vì chưa bao giờ con cảm nhận như vậy. Chị Kylin nói con đọc 2200 kinh Lạy Cha rồi báo lại và khuyên con cứ tin tưởng và bình an tu học. Khi con đọc kinh Lạy Cha vào những thời khắc khác nhau trong ngày, khi ngồi kiết già thì phần thân phía trên thường lắc lư nhè nhẹ, lúc thì xoay tròn, lúc nghiêng qua trái, qua phải. Con thấy mình bình an, ít phiền não hơn nên khi xong số kinh con đã viết mail xin Tổ Thầy qua chị Kylin, trao cho con NBC để làm phương tiện tu học.

Nhận được NBC rồi, con rất thành tâm niệm. Khi niệm con cũng có những rung lắc như đã kể trên nhưng có lúc lực mạnh và lúc lực nhẹ, thân trên và thân dưới xoay theo hai chiều ngược nhau (nếu mà con tự xoay chắc không xoay được kiểu này). Khi con trì được 1500 biến thì trong một đêm, con mơ thấy mình gặp nạn và được một chú voi trắng cứu, con còn được rờ vào con voi trắng nữa, vì nó rất đẹp. Từ đó đến giờ con không có ý nghĩ về voi nên tự nhiên mơ thấy con voi trắng nghe lời mình, con thấy hơi lạ và vui vui.

Khi bắt đầu niệm, con thường đếm bằng các đầu ngón tay, và như thế con chỉ dành được ½ tâm để lắng sâu vào câu chú, ½ kia để…đếm cho khỏi lộn. Lúc đó, con chợt nghĩ, giá như con có một xâu chuỗi để lần, con sẽ tập trung được nhiều hơn. Con lên mạng để tìm mua một xâu chuỗi nhưng trong lòng lại nghĩ giá mà con biết cách xâu, con sẽ tự làm, vì mỗi hạt xâu chuỗi con sẽ làm bằng tất cả tấm lòng nhưng chợt nghĩ gia đình mà thấy thì lại hỏi han, nói ra nói vô không hay. Con tìm hoài trên mạng, giá cả cũng nhiều mà nhiều loại quá con không biết chọn làm sao. Con nói trong đầu: “Xin chư vị chọn giúp con một xâu chuỗi”. Vừa khấn xong thì con tìm được một người có cơ sở làm các xâu chuỗi. Qua điện thoại, con cũng nói rõ nguyên nhân khiến con muốn tìm mua và bất ngờ là người đó đã có ý tặng cho con một xâu chuỗi mà không lấy tiền. Lúc này, con đã niệm được 1300 biến. Con lại khấn thêm lần nữa: “Nếu con xứng đáng nhận xâu chuỗi này thì con xin nhận chuỗi khi con đã trì được 2000 biến”.

Bẵng đi ít lâu, con cũng đã quên việc xâu chuỗi, thì ngay buổi sáng khi con trì xong biến thứ 2000, điện thoại con reo, và đó chính là người đã làm xong xâu chuỗi cho con báo tin. Con vừa vui vừa sợ khi chợt nhớ đến lời khấn của mình. Hôm đó, trời nắng rất to, con lại đang mặc váy, quên mang vớ chân, từ công ty con, chạy qua chỗ người đó cũng gần nhưng trong lòng con cũng hơi ái ngại vì chưa…rửa xe. Con khá tỉ mẩn, nên mọi người đừng cười con nha. Ngay lúc đó, thì bất ngờ một cơn mưa to như trút nước khiến con há hốc miệng vì không tin nổi. Thế là con khấn thêm lần nữa: “Chư vị ơi, nếu cho con nhận xâu chuỗi này thì đến giờ hẹn sẽ hết mưa nhé”. Đúng 12h, trời ngừng mưa, thời tiết không còn nắng gắt nữa, xe con để ngoài trời nên đã…sạch bong, con cũng không cần phải mang vớ nữa, cứ thong dong mà chạy đi trong niềm ngỡ ngàng, muốn khóc. Rồi, đến nhà người đó, vì số nhà lộn xộn nên con chạy tới chạy lui 1 vòng thì bỗng có một người đàn ông hỏi con “đến nhà ông thầy phải không?”, con chưa gặp mặt người đó nên không biết có phải là “ông thầy” hay không nhưng cứ gật đầu đại. Theo hướng ông ấy chỉ, khi con đến nơi, ngước mặt lên ….chính là ngôi nhà con cần đến mặc dù nhà “ông thầy” kia là ở hẻm bên cạnh. Từ lúc nhận xâu chuỗi cho đến lúc ra về, cả người con đã run lên bần bật không tự chủ được vì mọi việc xảy ra thật liên hoàn, những linh ứng nối tiếp nhau làm con không khỏi hạnh phúc vì được Chư vị yêu thương, hỗ trợ. Con được tặng 2 xâu chuỗi: 1 xâu 108 hạt và 1 xâu 21 hạt. Đối với con, đây là phần thưởng thật đáng trân quý của Chư vị nhằm khuyến khích con tinh tấn tu học.

Sau đó, công ty con có tổ chức đi Phan Thiết chơi 3 ngày, con rất yếu nên khi đi xa thường bị say xe rất nặng. Thế nên, con đã trì chú liên tục trên xe, kết quả là cả đi và về con đều không bị say xe - chuyện lần đầu tiên từ nhỏ đến giờ. Khi đến khách sạn, con bị cảm định nhờ nhân viên khách sạn mua giùm thì không ngờ anh ta cho con luôn 2 liều thuốc cảm của anh mà không nhận tiền thuốc. Nhờ đó, con khoẻ mạnh hơn trong 3 ngày đi chơi. Có khi nửa đêm, con lên cơn ho dữ dội, khấn xin Chư vị thì cơn ho liền dứt, điều này thật lạ vì khi đang ho liên tục đâu có ai tự thắng lại được. Thế là con ngủ bình an.

Con xin cảm ơn chị Chư vị đã dìu dắt và che chở cho con với những bài học đầu tiên nhẹ nhàng và sâu sắc (những trải nghiệm này con xin không nêu ra). Con xin biết ơn Tổ Thầy đã mở ra con đường học đạo này để nhiều người được tu học. Em cảm ơn chị Kylin đã làm cầu nối để em đến với MT trong những ngày đầu bỡ ngỡ.
Con rất mong được sự chỉ dẫn thêm từ Tổ Thầy, các anh chị và bạn đạo đi trước.
vanquyphi-VTHB

Một số nguyên tắc siêu hình trong bài chia sẻ của bạn đạo trên:
1. Nguyên lý đạo là Một. Một tín đồ Thiên Chúa giáo khi chuyển sang tu Mật vẫn nhận được linh ứng. Bởi lẽ, sự tin tưởng một lòng ở Đức Thượng Đế và cái tâm cởi mở, không chấp ngã chấp pháp, Thánh Thần đã chuyển duyên cho người này gặp một pháp môn phù hợp căn cơ để tu học giảm nghiệp.

2. Nguyên tắc Bệnh vô hình. Những căn bệnh nguyên nhân xuất phát từ vô hình thì không thể chạy chữa bằng cách thông thường của hữu hình. Thực tế trong bài viết trên là người ba có chạy chữa ở bệnh viện, uống thuốc một thời gian cũng không khỏi. Những bệnh vô hình thường gặp trong dân gian như tâm thần, trúng gió, đau bụng, đau đầu một cách lạ thường.v.v cũng là cách Thánh Thần và phần Cửu huyền thất tổ trong gia quyến xoay chuyển cho con cháu hướng về con đường tâm linh.

3. Tâm thành tất ứng, linh ứng xuất phát từ Thánh Thần. Chính sự tin tưởng và thành tâm cầu nguyện không mệt mỏi của bạn đạo trên đã được Thánh Thần minh chứng cho qua những chuyện thực tế: ba khỏi bệnh lạ kì, trị được những chứng bệnh lâu năm, mọi chuyện diễn ra suôn sẻ.v.v
Mod
Về Đầu Trang Go down
 
Ấn chứng tu Mật tông của một bạn theo Thiên Chúa giáo
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Những chuyện kỳ bí về thế giới tâm linh - Thiên phóng sự đặc sắc của Hoàng Anh Sướng
» Tìm hiểu về "Tứ sát” và cách hóa giải
» Thiên ấn Niêm Hà
» Bài bình luận của thuyền trưởng Tiếu Văn Kinh
» Toán trong hàng hải địa văn và thiên văn

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MẬT TÔNG THIÊN ĐÌNH :: KHU VỰC CHÍNH FORUM :: HƯỚNG DẪN THỌ NHẬN ĐIỂM ĐẠO - ẤN CHỨNG - HÀNH ĐẠO :: ẤN CHỨNG - HÀNH ĐẠO - QUÁ TRÌNH TU TẬP-
Chuyển đến 

free countersFree forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a free blog