WWW.PHATGIAO.TK



Diễn đàn đã chuyển về địa chỉ mới chuyển hướng đến www.matphap.com ... Đang chuyển hướngHoặc click vào link sau: http://www.matphap.com
Đang chuyển hướng đến địa chỉ mới/title> <a href="https://www.forumvi.com" target="_blank">forumvi.com</a>

Share | 
 

 TAT gặp ma & Bài học siêu hình từ Cụ bà Hoa Đán

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
totaro
Quản Lý Diễn Đàn
Quản Lý Diễn Đàn
avatar

Pháp Môn : Khác
Tôn giáo : Chưa Lựa Chọn
Bài viết : 348
Số lần cảm ơn : 92
Điểm Cống Hiến : 100003622
Tham gia : 24/01/2010

Bài gửiTiêu đề: TAT gặp ma & Bài học siêu hình từ Cụ bà Hoa Đán   25/10/2012, 08:26

Con kính đảnh lễ Tổ, Thầy,
Kính chào sư huynh OneWay,

Con thachanhtrang xin được kể lại những bài học gặp ma trong quá trình đầu tu học, để chia sẻ với các bạn đạo mới vào trường học ạ.
Hôm đó là ngày 13/2/2011, tức sau khi TAT nhận lễ điểm đạo của sư huynh được mấy ngày (9/2/2011), lúc đó con mới niệm được khoảng hơn 1000 biến NBC, chiều hôm đó con có việc phải về quê ngoại ở một ngôi làng ngay Hưng Yên, cách Hà nội khoảng 20km.
Bình thường TAT ngủ lại ở nhà dì ruột, là em gái thứ 2 của mẹ TAT, đêm hôm đó trời khá lạnh, khoảng 10h đêm lại có một trận mưa rào. TAT đi sang nhà dì út chúc tết và đợi tạnh mưa mới về nhà dì thứ 2 ngủ lại.

Thường khi về quê ngoại thì TAT ngủ ở gường của ông chú. Nhà của dì thứ hai là nhà cấp 4, cửa chính quay về hướng Đông, cũng phải xây được hơn 10 năm rồi, xây kiểu 4 gian. Chính giữa ngôi nhà là cái tủ thờ, trên bàn thờ có 3 bát hương to. Trước cái tủ thờ là bộ bàn ghế tiếp khách. Hai bên gian chính là 2 cái gường ngủ. Gường bên trái bàn thờ thì ông chú và TAT ngủ. Gường bên phải là mẹ của ông chú, tức mẹ chồng của dì thứ 2 ngủ. Cụ cũng đã già, không còn được tỉnh táo lắm. Buồng kế tiếp gường bà cụ là vợ chồng cậu em con cả của chú dì.
Đêm hôm đấy, do cũng uống nhiều nước trà và nói chuyện tết bên nhà dì út, nên đêm về TAT cũng ngủ hơi muộn. Gường thì bé, nên TAT với ông chú đắp chung một cái chăn. Chú nằm bên trong, TAT nằm bên ngoài.

Cũng vì mới học NBC, nên trước khi đi ngủ con toàn niệm thầm trong đầu, để lúc nào rơi vào giấc ngủ thì tự ngủ luôn. Khoảng 2h sáng, tự nhiên con mơ thấy ngôi nhà của dì hai trước đây có thể rất lâu về trước là một ngôi nhà gỗ cổ. Giấc mơ này rất rõ và con vẫn còn nhớ đến tận bây giờ, vị trí các gường ngủ và các phòng thì vẫn hệt như hiện nay. Nhưng ngôi nhà gỗ cổ trong giấc mơ thì rộng hơn một tẹo, và dài hơn ngôi nhà bây giờ, có thêm một gian nữa bên trái là 5 gian tất cả. Cái nền nhà cũ thì thấp hơn nền nhà hiện tại khoảng 2,5m. Ngôi nhà gỗ cổ ấy trông rất cố kính, toàn bằng gỗ lim to, cũ và bóng lên, gường ngủ, phản ngủ đều bằng gỗ. Có hai hàng cột gỗ rất to chia nhà chính làm 3 gian.
Hai gian nhà bên nối với gian nhà chính bằng các cửa, có bậu cửa cao khoảng nửa mét, tức là muốn bước từ gian này sang gian kia phải trèo qua cái bậu cửa ấy. Nhà có 3 cửa vào, các cánh cửa đều bằng gỗ lim xếp và đều có bậu cửa bằng gỗ, nhưng cao chỉ khoảng 30cm thôi. Bà cụ vẫn ngủ ở gường phía phải bàn thờ, còn TAT với chú thì vẫn ngủ ở gường bên trái bàn thờ. Trong giấc mơ, thì cũng rơi vào ban đêm, nên bên ngoài khá tối, TAT thì đang nằm trên gường, nhưng chưa ngủ.

Đột nhiên có một giọng nói rất khẽ, nhưng rõ ràng, rất lạnh và khô, nghe rợn người khủng khiếp. Chưa bao giờ TAT nghe thấy một cái giọng nào sắc lạnh và kinh khủng như vậy. Giọng nói xuất phát từ cửa buồng phía vợ chồng cậu em phát ra. Câu nói mà TAT nghe thấy từa tựa như là "mợ Dung" ... "mợ Dung" ... Nhưng sau đó thì im bặt. TAT lúc đấy chưa sợ lắm, nhưng chỉ chú ý và dỏng tai lên nghe. Khoảng một lúc sau, ước phải đến tầm 20-30 phút. Thì giọng nói đó lại vang lên, và TAT thấy một bóng người trèo qua bậu cửa, đi vào trong phòng. Bóng đó xuất hiện, rất rõ nhưng lại rất mơ hồ, không thành hình người rõ ràng, mà đi như bay, không có chân chạm đất. Cái bóng đó luôn miệng nói những câu lạnh lùng, the thé ... "mợ Dung" ... "mợ Dung" ...
Cái bóng và cái tiếng đấy tiến từ bậu cửa đến gường bà cụ. Lúc đấy TAT mới chợt nghĩ ra có thể đấy chính là một con ma. Lập tức TAT choàng tỉnh hẳn dậy, không dám ngủ nữa mà nằm im như vậy. Cũng chỉ nghĩ đơn giản là nếu mình tỉnh dậy thì giấc mơ sẽ hết và không còn phải thấy con ma đó nữa. Nhưng không đúng như thế, tất cả trình tự diễn biến của con ma lúc này nó vẫn tiếp tục, rất thực mà chẳng phải do TAT đang nằm mơ nữa.
Trong đêm, TAT vẫn nhìn rõ con ma ấy là một bóng phụ nữ màu trắng trong suốt như sương mờ, nhưng chỉ có nửa thân trên và cái đầu cùng mái tóc xõa dài, không thấy có chân mà nó cứ đi lại lượn lờ trong phòng được. Sau đó TAT thấy nó tiến lại gường bà cụ, rõ ràng TAT nghĩ nó sẽ vào trêu bà cụ. Vừa kịp nghĩ như vậy xong, thì TAT chẳng nhìn thấy nó đâu nữa và đột nhiên nghe thấy tiếng thở của bà cụ trở lên khò khè, khùng khục rất khó chịu, như kiểu người ta ngủ gáy, to và rất kỳ lạ.

Lúc này TAT mới tự khẳng định là mình đã gặp một con ma thật, nên không dám thò đầu ra nhìn nữa, mà kéo cái chăn trùm lên đầu, mắt thì không dám nhắm lại, người thì sợ run lên. Nhưng cái chăn do đắp chung với ông chú quá bé, nên không thể trùm hết lên đầu, do vậy nên càng sợ. Chỉ hi vọng con ma nó chỉ trêu bà cụ, chứ không sang chỗ mình.

Ngay lúc đó, tuy là rất nhanh, nhưng TAT cũng lập tức hiểu được hầu hết các câu chuyện về ma mà đã từng nghe kể, hoàn toàn không hẳn do người ta bịa đặt ra, và tự xác nhận với bản thân mình đây là lần đầu tiên được đối mặt với một con ma thật trong cuộc đời.

Rồi đột nhiên bóng ma và tiếng nói lạnh lùng the thé ấy ra khỏi gường bà cụ chuyển qua phía gường của TAT. Tuy rằng đã có sẵn sự sợ hãi, nhưng lúc này cảm giác sợ hãi đó gia tăng đến vô cùng, may mà chưa hoảng loạn. Vì từ trước đến giờ, cả trong các giấc mơ TAT cũng chưa bao giờ mơ thấy một con ma rõ ràng và gần đến như vậy! Trong tâm trí TAT đọc được là con ma nó tự bảo, nó tiến đến mình để trêu mình.
TAT sợ run hết cả người, quấn chặt cái chăn phía ngoài lại, lấy cái chân đè chặt lên. Khi con ma đấy nó đi đến khoảng giữa nhà, thì đột nhiên thachanhtrang chợt nhớ ra là mình mới được học NBC. Thế là TAT để hai tay lên bụng, nắm chặt tay vào nhau và niệm NBC. Tiếng niệm Ngũ bộ chú cũng rất đều, mới đầu nho nhỏ, sau thì rất to.

Con ma nó đến rất gần, TAT cảm thấy nó đang thò tay vào nâng chân và vai của mình lên. Càng sợ thì TAT càng tập trung đọc NBC rất nhanh rất to, chẳng hiểu sao lúc đấy chỉ nghĩ là NBC mới cứu được mình, và thời gian diễn biến nhanh quá, TAT cũng chẳng có tìm ra cách gì khác nữa. Khi con ma nó thò tay gần như chạm vào người TAT, khi mà đã cảm thấy cái hơi lạnh rùng rợn tiến sát đến cơ thể mình, thì TAT thấy có một vòng giống như vòng hào quang, không được rực rỡ lắm, nhưng chắc chắn là một vòng hào quang bao màu sáng xanh quanh người TAT. Vòng hào quang này dày khoảng 5 cm, cả người TAT tự nhiên nặng như thép nguội, mà con ma kia tuy vòng hai tay xuống dưới lưng TAT rồi không tài nào nâng lên được.
TAT nghe rõ thấy tiếng khò khè cố sức nâng TAT lên của con ma. Tự nhiên hai bàn tay của TAT đang nắm vào nhau thì các ngon tay duỗi ra và chắp lại như là lúc niệm phật, hai bàn tay vẫn để trên bụng, hai ngón tay cái khép chặt lại để lên sát vào hai ngón trỏ, rồi TAT niệm Ngũ bộ chú rất to.

Mãi sau này TAT mới hiểu đấy chính là lần đầu tiên TAT có thần lực chư vị gia trì cho bắt ấn. Xung quanh hai bàn tay lúc này cũng xuất hiện hào quang, TAT nhìn rất rõ hào quang ấy, nó dày hơn ở người. Rồi hai bàn tay đang chắp lại ấy tự nhiên như hất đánh về phía con ma. Mặc dù TAT ở trong chăn, nhưng cũng cảm thấy có vẻ con ma bị đánh. Rồi lại tiếp tục niệm NBC, và lại một lần nghiêng tay nữa. Lần này TAT cảm thấy rõ ràng con ma bị đánh ngồi phịch xuống đấy, sợ hãi và ngơ ngác nhìn TAT. Nó không hiểu sao nó lại bị thất bại như vậy.

TAT cảm thấy bình tĩnh lại, tuy vẫn còn sợ hãi lắm. Vẫn tiếp tục niệm NBC và đọc được suy nghĩ của con ma là nó bỏ qua TAT, chui vòng qua trêu ông chú. Vừa đọc được đến thế thì thấy ông chú bắt đầu nằm mê sảng, thở khò khè và nói lảm nhảm. Một lúc sau ông tự dưng ngồi dựng hẳn cả người lên, cứ thế nói lảm nhảm một lúc rồi lại nằm xuống ngủ tiếp, kéo phăng cả cái chăn đắp chung ra ném xuống chân.
Sợ quá, toát hết cả mồ hôi, thachanhtrang choàng ngồi hẳn dậy, và vẫn thấy ông chú thở khò khè, nói lảm nhảm hệt như lúc trước. Bà cụ gường bên kia cũng thế, thỉnh thoảng lại thở khò khè, nặng nhọc và ghê ghê thế nào ấy.

TAT lúc này thì tỉnh hẳn, chẳng dám cả ngủ tiếp nữa và vẫn còn sợ lắm, nhưng đột nhiên cảm thấy sức mạnh thật sự của NBC, tuy là trong người thì thấy toát hết cả mồ hôi. Giấc mơ và giấc tỉnh của đêm hôm đó ấy đối với TAT nó rất thực và nó vẫn tiếp tục hiển hiện ngay cạnh TAT, ông chú hiện giờ vẫn còn đang bị con ma nó trêu ở bên cạnh.
Sau đó TAT chẳng ngủ được nữa, cứ nằm niệm NBC mãi. Rồi dậy lấy đèn pin đi ra ngoài. Đi ra sân một vòng rồi lại quay vào. Lúc đó khoảng 4h sáng.
Khe khẽ chui lại vào chăn, đột nhiên ông chú nhỏm dậy hỏi, gọng nói nghe lạ hoắc, "đã sáng đâu mà mày đã dậy, cứ ngủ tiếp đi chứ. Đêm qua trời đột nhiên mưa rào, có khi mai lại ấm trời", nói xong ông ấy lại nằm xuống, thở khò khẻ và lảm nhảm mãi.

TAT im lặng không dám nói gì, nằm niệm tiếp NBC. Được một lúc thì cảm thấy không có cảm giác gì về cơ thể của mình nữa, cả thân người như thể bị tan biến đi, bồng bềnh, riêng có cái đầu và ý thức thì vẫn rất rõ ràng là mình đang niệm chú. Cảm giác đấy rất bình yên, không sợ hãi gì cả. Cảm giác đấy kéo dài khá lâu, rồi TAT tự chìm vào giấc ngủ tiếp.

Gần sáng, TAT lại mơ thấy sáng tỉnh dậy, ngồi nói chuyện với bà gì, cậu em và cô em, TAT kể lại cho mọi người chuyện đã gặp trong giấc mơ thì thấy bị rùng mình, rồi lại tỉnh giấc. Từ đấy chẳng dám ngủ tiếp nữa. Đến tận lúc sáng hẳn, mệt quá mới ngủ thiếp đi một lúc.
Mãi hơn 9h TAT mới dậy được hẳn. Đánh răng rửa mặt xong vội vã quay vào nhà, thắp 3 nén hương lên bàn thờ nhà bà dì. Rồi TAT khấn 3 câu đảnh lễ mà sư huynh OneWay đã chỉ dạy hôm trước. Sau đó TAT có cầu xin thần linh nếu đồng ý cho TAT kể lại giấc mơ này với nhà chú gì thì báo cho TAT biết.

Sau khi khấn hỏi, thì TAT chắp hai tay lên trên trán, vẫn đứng trước bàn thờ và niệm Ngũ bộ chú. Đột nhiên thấy cả người TAT cứ quay tròn như con lắc, tức là quay bên trái rồi quay bên phải, mà chẳng phải do TAT quay, TAT lên gân chân, thì người lại dừng lại, nhưng thả lỏng ra cái là lại quay quay. Chẳng hiểu như vậy nghĩa là thế nào, nên TAT dừng lại không niệm Ngũ bộ chú nữa.

Bà dì lúc đấy đi sang nhà hàng xóm có việc, ông chú thì ra đồng làm việc. Ở nhà còn mỗi cậu em và cô em gái. Cô em gái chuẩn bị bữa sáng cho TAT, có bánh mì và ruốc. Ngồi ăn bánh mì, nghĩ ngợi một lúc TAT quyết định cứ kể chuyện giấc mơ cho 2 đứa nó nghe. Vừa mới được một tẹo thì bà gì về, thế là hệt như giấc mơ lúc gần sáng của TAT.

TAT kể lại xong, mọi người chẳng lấy làm ngạc nhiên lắm, cũng nói là nhiều người trong làng nói đất nhà mình dữ lắm. Mọi người khi ngủ cũng hay gặp ác mộng.
TAT chỉ khuyên dì chú rằm này mua ngựa về tế thần đất, hi vọng ông thần đất ông ấy che chở cho được phần nào (sau nầy thì TAT hiểu tu tâm sửa tánh và cầu nguyện mới đúng cách) Rồi khuyên cậu em chịu khó đi tìm thầy hỏi xem phần đất nhà gì có vấn đề gì về phần âm không. Ăn trưa xong, TAT mới quay về Hà nội.

Giấc mơ này sau đó TAT viết mail báo cáo sư huynh, và được sư huynh chỉ dạy cho thế này:
"Thấy ma và được NBC giúp cho để biết mình được điểm đạo thì được che chở, khác với người chưa được điểm đạo. Giấc mơ cho thấy năng lực của NBC. Còn những việc khác thì tùy duyên phước của gia đình nọ".

Giấc mơ và trải nghiệm gặp ma này là bài học siêu hình đầu tiên, và cũng là phần mở đầu cho một bài học siêu hình lớn hơn mà TAT gặp phải về sau này. TAT xin phép từ từ chia sẻ lên diễn đàn cho các bạn đạo mới vào học để thấy rằng siêu hình quả thật rất hữu hình chứ không mơ hồ tẹo nào cả.
Và khi trải qua được những kinh nghiệm về siêu hình, thì tự bản thân mình sẽ rất ngấm các phần lý đạo căn bản mà Tổ Thầy đã chỉ dạy trong kinh sách và trên diễn đàn, nhất là chuyện thế giới siêu hình là rất thật, và làm rõ được cái lý đằng sau các vấn đề mà theo lý thuyết truyền thống hay dân gian hay gọi là tà ma, về bóng đè, v.v..
thachanhtrang-VTHB
Về Đầu Trang Go down
totaro
Quản Lý Diễn Đàn
Quản Lý Diễn Đàn
avatar

Pháp Môn : Khác
Tôn giáo : Chưa Lựa Chọn
Bài viết : 348
Số lần cảm ơn : 92
Điểm Cống Hiến : 100003622
Tham gia : 24/01/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: TAT gặp ma & Bài học siêu hình từ Cụ bà Hoa Đán   25/10/2012, 08:28

Con kính đảnh lễ Tổ, Thầy,
Em kính chào sư huynh OneWay,

Con xin được kể lại tiếp câu chuyện về con ma ở quê ngoại và bài học về thần nhĩ của con hồi đầu tu học ạ.
Ngày 11/4/2011, ngày gặp lại “con ma”.

Sau buổi sáng cái ngày mà con bị Thành hoàng làng nhập vào, buổi trưa con về nhà bà dì ăn trưa. Mọi người trong nhà ăn xong đi vào phòng trong và nghỉ gần hết. Con ngồi ở chiếc ghế ngoài sân và niệm ngũ bộ chú, tự nhiên nhớ đến giấc mơ gặp ma trước đây ở nhà dì, tự nhiên con mường tượng như là ở nhà này có người âm ở.
Lúc này thì trong đầu con bắt đầu có lời nhắc nhở là ở đất này có hẳn một gia đình người âm họ từng sống ở đây, họ đã ở đây hơn 500 năm trước rồi. Họ là những người tu luyện và hiện giờ họ đang quan sát con xem con đang làm gì với họ. Con có khấn hỏi chư vị là con có giúp gì được nhà dì con không. Chư vị bảo là họ tu luyện lâu năm rồi, con mới học đạo, không làm gì được đâu. Con bảo thế con chỉ chào hỏi họ thôi, chỉ xin họ là cho con về thăm nhà dì con.
Chư vị bảo là được, dặn con vào rót một chén nước chè, trì chú vào đấy 50 biến, rồi cầm chén nước chè đó, đi vòng quanh sân 3 vòng, vừa đi vừa trì chú. Con liền làm theo, vào tráng 1 cái chén thật sạch rồi rót đầy nước chè vào đấy. Ngồi trì chú đủ 50 biến và theo đúng lời dặn, sau rồi con cầm chén chè đi vòng quanh sân rộng đó đến 6-7 vòng, vừa đi vừa trì chú. Con có khấn chào gia đình người âm ở miếng đất này, nói là xin các vị ấy cho phép ở lại nhà dì, mỗi lần về thăm nhà dì thì xin các vị ấy cho vào.
Con thấy chư vị mách bảo là nhà họ thấy con chào hỏi ngoan ngoãn thì họ vui vẻ rồi, họ cho phép con vào nhà họ và họ sẽ nhận chén nước chè của con. Chư vị bảo con bước chân vào chính giữa cái vườn, có 1 cây đinh lăng nho nhỏ mọc ở giữa vườn, đổ chén nước chè vào cái gốc cây ấy. Từ lúc đấy, mỗi lần uống nước hoặc rửa chân tay, con đều khấn xin người âm trong nhà dì.

Đêm hôm đó, con được cụ bà người âm của nhà dì nói cho rất nhiều chuyện về mảnh đất nhà dì ở. Cụ bà ấy xưng tên là Hoa Đán, gia đình cụ ấy gốc Hoa ở Vân Nam, đến giờ thì nhà họ vẫn có truyền nhân, nhưng đã về Hoa Nam sinh sống cả rồi. Còn ở đây hiện tại có 30 người, cả gia đình họ đều tu luyện theo một phép tiên, vì họ ở lại đây tu luyện nên không về Vân Nam.

Cụ bà ấy bảo nhà cụ ấy ngày xưa cũng nổi tiếng 1 vùng, chuyên về buôn bán. Sau này vùng đất này thành đồng ruộng, rồi nhà dì về đây xây nhà ở. Nhưng nhà dì chẳng biết thờ cúng và lại cũng không biết sự hiện diện của họ. Nên cụ phạt nhà dì nhiều lắm. Nói chung là nhà dì không làm ăn buôn bán được gì, nếu cứ làm việc gì liên quan đến làm ăn buôn bán đều hỏng. Còn làm việc liên quan đến trồng trọt nông nghiệp thì do nhà bà Hoa Đán không rành việc đó nên họ không phá. Cụ bà Hoa Đán còn nói là, cụ còn không cho họ hàng tổ tiên nhà chú dì được vào nhà, toàn phải đứng ngoài cửa.

Con có hỏi xin bà là nhà dì con nghèo quá, giờ con xin bà chỉ cách để con bảo nhà dì con cúng xin bà. Cụ bà dặn là nếu nhà dì con biết cúng, thì họ sẽ độ cho làm ăn tốt, buôn bán có lời, sẽ đủ tiền để xây nhà mới. Nhưng khi nào xây nhà mới thì phải làm cho họ một cái am thờ. Vị trí cụ thể chỗ nào bà ấy sẽ chỉ cho sau. Còn đồ cúng, bà ấy dặn con là nhà dì nghèo, nên bà ấy không bắt nhiều lễ, phải có hoa quả, bánh kẹo và phải có xôi, gà. Đồ mã thì có 3 bộ quần áo nam, 3 bộ quần áo nữ, voi trắng, ngựa đen,… đặc biệt là 10 cái cờ xí để bà ấy cắm mốc giới cho. Khi bày lễ lên bàn thờ thì phải bày làm 3 lễ, 1 cho nhà bà ấy, 1 cho thần thổ công và 1 cho gia tiên nhà chú. Thời điểm làm lễ thì bà ấy bảo là bao giờ con có về lại đây thì bà ấy sẽ bảo sau.

Sáng ra con cũng ngần ngại, nhưng rồi kể lại cho chú dì và các em nghe câu chuyện về cụ bà Hoa Đán, về lễ vật mà bà ấy yêu cầu. Nhà dì nghe thấy cũng có lý, và bảo là lễ vật như vậy thì đơn giản chuẩn bị, không có gì phải tính toán. Con cũng dặn kỹ là câu chuyện vô hình nghe vậy thôi, chứ để sau này con về kiểm chứng lại xem thế nào đã rồi quyết định sau.

Ngày 15/4 (13/3 Tân Mão): ngày bị phạt và khấn xin sự trừng phạt, tha thứ và giải thoát; Ngày được chư vị dạy cho sửa chữ ký.
Buổi sáng đó con phải đi công tác ở HP. Sáng lại có 1 cuộc điện thoại ở quê gọi về giải quyết giấy tờ đất con đặt mua ở quê. Công việc ở HP cũng nhanh gọn nên tầm trưa đã về đến gần quê ngoại. Con ăn trưa ở nhà dì, vì nghe cô em kể về mấy việc trong làng, có người đi làm bị giật mất túi xách, giật mất dây chuyền. Con buột miệng bảo là nếu người đó chăm chỉ vào đình làng khấn Thành Hoàng, thì chắc sẽ tránh được tai họa.

Ông chú tự nhiên lại ra nói với con về chuyện đời và đạo. Ông ấy bảo thường hàng đêm có người âm về dạy ông ấy rất nhiều trong giấc mơ. Ông ấy bảo cuộc đời con người nó giống như quả đào, còn đạo thì giống như cái hột đào. Quả đào rụng xuống đất thì cái hột nó mọc lên cái cây, cái cây lại cho ra quả mới. Cái hột rụng xuống thì cũng phải gặp môi trường tốt mới mọc được thành cây… Con ngạc nhiên vì thấy tự nhiên hôm nay sao ông chú mình nói chuyện thông thái thế. Thế là con hiểu ra, có thể mình đang phải học bài lắng nghe và quan sát kỹ xung quanh, nhất là những người thân quanh mình.

Ăn xong thì con rủ dì ra thắp hương ở mấy ngôi mộ tổ bên ngoại mới tìm được. Lần này con mơ hồ biết là tốt nhất mình cứ im lặng đi theo dì, nghe theo dì hoàn toàn, đừng có ý kiến và đừng nhanh nhảu hướng dẫn lại gì.
Đầu tiên là đường đi, dì bảo rẽ trái thì con rẽ trái. Cũng không nêu ý kiến ra. Ra ngoài sân bóng trước sân đình, dì tự nhiên bảo con, hay là mình ra thắp hương mộ bà tổ cô trước, con lại buột miệng, theo cháu thì mình nên thắp hương cụ tổ trước. Thế rồi lại lo lắng, không biết mình ý kiến thế được không. Nhưng rồi sau đó tự dì cũng đổi ý ra mộ cụ tổ trước.
Ra đến nơi, con chỉ biết đứng tránh ra, đợi dì thắp hương, dì tự nhiên chọn một chỗ gió rất to để châm hương. Con biết chỗ đó không thể châm được, nên vòng ra sau một ngôi mộ khuất gió và ngồi đợi dì, thì dì hiểu ý và vòng ra chỗ đó để châm hương. Hương cháy được rồi thì con đợi dì thắp hương vào mộ cụ tổ ông, dì lại không khấn ngay mà dì vòng sang bên mộ cụ tổ bà, rồi dì thắp hương hết xung quanh các mộ lân cận. Xong rồi dì mới quay về mộ cụ tổ ông để khấn.

Ngày hôm nay là một ngày vô cùng kỳ lạ đối với con, suốt từ hôm con được khai mở thần nhĩ. Làm con cứ lăn tăn mãi về cái thần nhĩ là gì và thần nhĩ mình được trao cho nó là cái gì và sử dụng thế nào. Lúc nào thì là tiếng nói của chư vị độ, lúc nào thì là ý của mình.
Suốt từ lúc con đưa dì ra khỏi nhà, có rất nhiều tiếng nói kỳ lạ vang trong đầu con, lúc thì của cụ bà Hoa Đán, lúc thì của Đức Thành Hoàng. Con luôn được chấm điểm cộng hoặc trừ ở mỗi hành động đúng hay sai của mình. Lúc đốt hương ở mộ cụ tổ, con lấy cái vỏ bao hương làm mồi châm. Ngọn lửa cháy vòng quanh cái hình Đức Phật bà Quan âm in trên cái vỏ hương, thì không cháy nữa, con hiểu ý là phải giữ lại cái hình đó, nên xé lấy cái hình đó, rồi cho vào túi ngực áo mình.

Trên đường từ mộ về, dì đưa con vào nhà ông D, người bán đất cho con để dặn ông ấy chiều nay 2h ra công chứng ngoài xã để làm tiếp giấy tờ bán đất. Nhưng đến nơi ông ấy đang ngủ, 2 dì cháu lại cầm 1 bó hương to, nên con nghĩ không nên cầm hương đi vào nhà người khác thế. Nhưng con không dám nói ra. Tự nhiên dì lại bảo là thôi ông ấy đang ngủ, mình đừng vào nữa, chiều sang gọi ông ấy cũng được.

Bị “con ma” nó hành.
Về đến nhà dì, mọi người đi ngủ trưa, con cũng mệt nhưng tự nhiên chẳng muốn ngủ trưa. Con ra cái ghế ngoài hiên và định ngồi xuống, trên cái bàn có mấy miếng bánh quy tụi trẻ con hôm qua ăn không hết vứt lên trên, đã ỉu hết rồi, một tờ giấy ăn vo tròn bên cạnh. Con tự nhiên hiểu là mình phải dọn sạch cái bàn này, rồi con lấy hết bánh quy để vào 1 tay, định bụng sẽ mang vứt vào thùng rác. Rồi lấy giấy lau sạch cái mặt bàn. Đang làm thì đột nhiên nghe thấy một giọng nói của cụ bà Hoa Đán: Ghế này ta vẫn thường ngồi.
Con thật kinh ngạc vì ngày hôm nay tất cả các tiếng nói trong vô hình con được nghe rất rõ ràng và rành mạch, mà con biết chắc không hề là ý nghĩ của mình, cũng không có tạp âm.
Cụ bà ra lệnh cho con lau sạch cái bàn và cái ghế đó. Giọng nói tự nhiên có âm điệu rất ghê gớm. Con lau bằng tờ giấy lau trên bàn, rồi cúi xuống nhìn thấy cái giẻ lau dưới gầm bàn, con lấy cái rẻ lau đó lau lại thật sạch cả chân bàn, cạnh bàn và gầm bàn, rồi bỏ hết các loại dép guốc ra, rồi lau kỹ cả các thang gỗ dưới gầm bàn.

Con nhìn vào nhà, một cảnh tượng hơi kỳ lạ, tất cả mọi người ai đang ở đâu thì đều ngủ hết ở tư thế đó, người thì ngủ nằm, người thì ngủ ngồi. Cả nhà ngủ hết sạch, còn mỗi con là thức. Sau rồi bà ấy bắt con vào lấy xi đánh mấy đôi giày, con ngoan ngoãn vào trong buồng tìm xi đánh giầy, mở cái tủ đấy ra thì lấy dép guốc ngổn ngang, con lại bỏ hết dép guốc ra và lau lại thật sạch, rồi xếp lại dép guốc gọn gàng. Trong lúc con làm thì cụ bà Hoa Đán liên tục mắng con, cụ vạch hết các tội kiểu như là lúc nào cũng nghĩ là mình giỏi, lúc nào cũng nghĩ mình đúng, muốn được người khác phải xem mình như là người xuất sắc, người tài giỏi, hay sai khiến người khác… Con thấy sợ lắm, không dám cãi một câu nào.
Con sắp xếp giầy dép vào tủ, rồi cụ ấy bảo để xem mày ăn học bao nhiêu, xem có xếp được giầy dép vào tủ cho đẹp mắt không, con xếp ngược xuôi, được bà ấy chỉ cho, cái thì xuôi, cái thì ngược, rồi cái thì chồng lên nhau. Công nhận là sau khi xếp xong thì cái tủ giầy đó đẹp thật, trông đơn giản mà rất gọn gàng ngăn nắp. Đúng là thần linh dạy cho con người có khác.

Con lại nhìn ra cái chổi, thế là con lấy ra quét nhà và quét sân, đang quét thì bà cụ mẹ chồng dì thức dậy đi ra sân. Bà cụ này bình thường mọi hôm thì mắt lòa, tai thì bị điếc nên cụ có nhìn thấy gì hoặc nghe rõ được đâu.
Nhưng con thấy bà cụ ấy cứ đứng giữa sân nhìn con, mà đôi mắt không lờ đờ, tinh nhanh lắm. Cứ đi theo sát con, con làm gì cũng đứng nhìn rất kỹ. Con nghe thấy tiếng nói bên tai, ta đã nhập vào bà già này rồi, ngươi hãy lễ ta 3 cái. Con liền lập tức làm theo. Sau đấy bà ấy cứ đứng nhìn con quét sân và đánh xi giầy, rồi sắp xếp lại mấy đôi giầy bên ngoài. Sau đó, bà cụ đi vào nhà, ngồi khoanh chân chữ ngũ trên gường, cứ ngồi vậy nhìn về phía con.

Đột nhiên bà ấy ra lệnh cho con đi đến sát vườn, thả 1 cái bánh vào một bình hoa cúc đại đóa, có 2 bình hoa ở giữa sân. Rồi bảo con trèo qua tường, thả vào từng cái gốc cây mà bà ấy chỉ định. Thả xong thì bà ấy bảo có nhìn thấy con bướm trắng bay sát đất kia không, chính là ta đấy, ngươi hãy lạy ta 3 cái. Con lập tức làm theo. Rồi bà ấy bảo có nhìn thấy con cóc kia không, quả thật ở đâu xuất hiện ngay ra con cóc bên cạnh con bướm trắng. Bà ấy bảo đấy là chồng bà ấy, hãy lạy ông ấy 3 cái, con cũng lập tức làm theo.

Lúc này dì cũng thức dậy, cô chạy giấy tờ đất cho nhà dì cũng đến nơi. Tiếng nói bên tai con bảo là dọn dẹp thế được rồi. Tiếng nói bảo con đi vào nhà, sang phải nhìn vào, có 1 đĩa hoa quả trầu cau nhà dì lại để ở ngay cái đầu gường. Bà ấy bảo là cái lễ này đáng ra hôm qua phải cúng cho bà ấy. Con vội vàng bê đĩa để lên bàn thờ. Bà ấy bảo con châm 3 nén hương, cắm vào bát hương chính. Con vội đi tìm hương, nhưng dì cất đâu ấy. Thế là con đành hỏi dì và nhờ dì châm hương.
Dì mở tủ lấy hương ra và châm 3 nén, xong rồi dì cố gắng trèo lên cái ghế để cắm hương. Đột nhiên bà ấy bảo, nhà nó không tin là có gia đình ta ở, nên hôm nay ta sẽ phạt nhà nó. Ngươi cấm không được nói ra, và cũng không được cầu xin. Rồi bà ấy bảo, dì mày sẽ bị ngã gẫy chân luôn này. Con sợ quá xin bà tha cho dì ấy, vừa khấn xin thì dì trèo ngay lên cái bàn, đứng ở sát mép bàn mà cái mặt kính vỡ luôn 1 góc. Nhưng may quá dì ấy không bị ngã. Có một cái nến chú cắm ở ngay giữa bàn thờ.

Lúc nãy con châm nến lên mà không sao châm được hương cho nó cháy. Dì và cô bé làm giấy tờ thống nhất sẽ cùng con sang nhà ông D, để mời ông ấy đi. Thế là 3 người đi 2 xe máy. Đột nhiên cái nến nó cháy bùng lên rất to, con nghe thấy bà ấy bảo là, ta sẽ cho nhà nó cháy rụi hết, bà lão kia sẽ chết cháy, còn ông chồng dì mày sẽ chết ngạt. Con sợ quá, khấn xin bà ấy tha. Bà ấy bảo là, cho nhà dì một cơ hội, con chỉ được nói với đứa em con dì 4 chữ, “cẩn thận củi lửa”, rồi bảo nó bê 3 chậu nước để giữa sân, kê lại hai bình hoa sang hai bên cột, kê vào giữa 2 bình hoa đấy cái ghế nhựa màu đỏ, và ngồi yên ở đấy đến khi con quay lại, thì nhà dì sẽ thoát. Nếu không thì …
Con vội vàng quay ra, nói với đứa em đang đứng ở cửa bếp y như vậy. Nó mắt trợn ngược lên vì ngạc nhiên, con cố gắng cười với nó và bảo thêm, làm ngoan đi về anh sẽ thưởng cho 3 cái kẹo.

Thế rồi con vội vàng đi theo dì sang bên kia. Sang nhà ông D, vừa vào tới cửa con đã bị ông thần đất nhà ông ấy mắng. Mày vào đây bao nhiêu lần mà không chào ta được một câu. Mày có nhìn thấy cái am thờ giữa vườn không.
Con liền quay vào am lễ tạ. Ông thần đất bảo là ông ấy hay ngồi trên đỉnh ngọn cây ở cuối vườn, gần sân bóng để nhìn con làm lễ trong chùa và đi về lễ tạ mộ các cụ, rồi đi tìm mộ các cụ đợt vừa rồi. Rặng hoa bờ rào tự nhiên rụng một bông, ông ấy bảo con ra nhặt lấy, rồi ông ấy bảo con hái thêm 2 cái nụ hoa nữa. Con vào mượn cái đĩa và ông ấy bảo bày lên am thờ cho ông, ông ấy bắt con vứt nải chuối của nhà ông D ra khỏi cái am. Vì ông ấy bảo nhà ông D đang trong giai đoạn bị phạt, phạt cả tổ tiên và phạt cả người trần.
Trong lúc đó thì bà dì mời ông D lên xã làm giấy tờ, ông ấy nhất định không đi. Thế là cô bé làm giấy tờ mới đi lên phòng công chứng xã để mời họ về, còn dì thì chạy đi tìm bà D.

Vừa lúc đó dì về, con nhờ dì cắm hương vào am. Còn con lùi ra vái 3 cái, 3 nén hương còn lại con đưa dì nhờ ông D thắp hương lên bàn thờ gia tiên của ông ấy trong nhà. Con vào khấn với các cụ tổ nhà ông ấy là cám ơn các cụ đã đồng ý bán đất cho con.
Nhà ông D có 1 cô con gái bị tâm thần từ nhỏ. Con thấy ông thần đất bảo ông ấy đang nhập vào người nó, nói con lạy ông ấy 3 cái, thế là con hướng về phía cô gái tâm thần đó và lạy luôn 3 cái. Từ lúc đó đến tận chiều tối, cố ấy cứ quỳ mọp trên gường, đầu hướng về bàn thờ tổ tiên.
Thế rồi con nghe tiếng trách tội, bảo là đáng ra thì con sẽ mua được cả 153m2. Nhưng vì con ngạo mạn và hiếu thắng, nên phạt chỉ cho mua 125m2 thôi. Vì thế mà có chuyện ông D đánh tháo không bán đúng như thỏa thuận ban đầu.
Con nghe tiếng trách con có tính hiếu thắng và ngạo mạn. Rồi nghe được chư vị cho biết cái gì là về nói ra luôn, kể cả những chuyện hệ trọng. Nhất là chuyện người âm nhà dì. Tự nhiên nghe thấy tiếng nhạc đám ma, được chư vị cho biết là con người hiếu thắng và ngạo mạn của con đã chết rồi đấy.

Được chư vị dạy sửa chữ ký.
Khoảng 5h chiều, ở quê thì thường các cơ quan hành chính họ đã nghỉ hết giờ chiều rồi. Cô bé làm giấy tờ nhà đất mời được cô công chứng về đến tận nhà ông bà D. Lúc này con đã làm xong hết lễ bên ngoài và bên trong nhà ông ấy rồi. Con vẫn còn hoang mang nhiều lắm, chưa biết phải làm thế nào cho phải, chưa biết là rồi con sẽ còn bị chư vị phạt đến đâu nữa…
Con chỉ biết lũn cũn theo dì và mấy người đấy vào nhà ông D, ông bà ấy ký vào giấy tờ rất nhanh. Con để ý thấy cô con gái bị tâm thần của nhà ông ấy vẫn ở tư thế quỳ mọp xuống ở trên gường, đầu hướng về phía bàn thờ gia tiên. Tất nhiên ngoài con ra chẳng ai để ý đến điều đó. Cô ấy cứ thỉnh thoảng lại len lén nhìn con. Con cũng chẳng biết chuyện hôm nay có liên quan gì đến cô ấy không. Con chỉ cầu xin nếu cô ấy không bị hành nữa, thì có thể một ngày nào đó cô ấy trở nên được thành người bình thường, hoặc ít nhất cũng tự chăm sóc được bản thân mình, nếu sau này bố mẹ cô ấy già yếu, chẳng biết mọi việc sẽ trở nên xấu đi với cô ấy thế nào nữa.

Chị công chứng gọi con ra, đến lượt con phải ký giấy tờ. Con lại lũn cũn ra bàn ký, đặt bút ký vào được 2, 3 chữ thì thấy tự nhiên trong đầu có ý nghĩ phải chỉnh lại chữ ký, ở phần đuôi, cái phần đuôi thường ngày nó hơi vút cao lên phía sau và hướng lên trên, con đọc được ý là con phải chỉnh lại cho nó ngắn lại và ngang ra, không cần phải vút cao lên ngạo mạn thế, hi hi. Dù sao đây cũng là một giây phút hiếm hoi trong cả ngày bị phạt mà con thấy như một dấu hiệu là ngày trừng phạt đã kết thúc với con. Con cám ơn chư vị, Đức Thành Hoàng đã dành cả một ngày để sửa chữa những tính xấu tiềm ẩn trong con người con.
Rồi chuyện ký tá giấy tờ đất đai được suôn sẻ cho đến tận gần tối, ngày hôm đó, đột nhiên đến tận gần 6h tối mà phòng công chứng xã và ủy ban xã họ lại ở lại làm việc. Ai cũng ngạc nhiên vì bình thường 4h là họ về hết sạch rồi. Mọi người như thể ở lại đó chờ ký, đóng dấu xác nhận giấy tờ mua bán đất cho con vậy. Cuối cùng con cũng mua được thành công một miếng đất ở quê ngoại với cái giá của thời chưa sốt đất, mà không bị ông chủ nhà đánh tháo.

Lúc xong việc, con vội vàng quay lại nhà dì, lo cái vụ cháy nhà kia quá. Khi vào đến nơi, thấy con bé em vẫn ngồi yên giữa sân với 3 thau nước, con thở phào may quá nó nghe lời. Nghe nó kể thì thấy lúc bố nó thức dậy, nó ngồi ngoài sân và nhìn thấy cái nến cháy hết, bùng lên bám vào gỗ mặt tủ thờ, bố nó ra dập kịp, chỉ cháy xém đen ít mặt tủ thôi. Sau này con có đưa cho nó 3 cái kẹo để thưởng nó như đã hứa.
Đêm đó, một đêm đầy ấn chứng, chư vị ban cho con rất nhiều năng lượng và sự an ủi. Con thấy cả đêm người con cứ bồng bềnh như nằm trên mây vậy, thân thể thì tan biến đi, tâm trạng thì bình yên nhưng nước mắt tủi thân vẫn chảy dài mãi ra.

Ngày 16/4 (13/3 Tân Mão),
Sáng hôm sau thức dậy, con thấy trong lòng bình yên và thanh thản lạ thường. Đêm qua trời vừa có trận mưa to. Tự nhiên con thấy có giọng nói, nhắc con nhìn vào cái túi áo, bên trong vẫn còn nguyên bức hình Phật Bà Quan Thế Âm Bồ Tát, giọng nói đấy nhắc con là con hãy bỏ hết những điều tín chấp mê muội đi. Lấy hình ảnh đó thả vào cái gốc cây đinh lăng ở giữa vườn, cầu mong Chư Phật sẽ che chở cho nhà dì. Và giọng nói đó cho con biết, gia đình cụ bà Hoa Đán đã theo chư vị bay lên trời hết rồi, con và nhà dì con không phải làm bất cứ cái lễ hay xây cái am gì nữa cả.

Bài học này là kỷ niệm buồn và đáng sợ nhất của con trong giai đoạn đầu tu học gian khó của con, con xin được kể lại nguyên văn nhật ký mà không bình luận gì thêm.
Sau này con đã vượt qua được nó và quay về điểm đạo hết cho hơn 20 người trong nhà bà dì con ạ.
thachanhtrang-VTHB
Về Đầu Trang Go down
totaro
Quản Lý Diễn Đàn
Quản Lý Diễn Đàn
avatar

Pháp Môn : Khác
Tôn giáo : Chưa Lựa Chọn
Bài viết : 348
Số lần cảm ơn : 92
Điểm Cống Hiến : 100003622
Tham gia : 24/01/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: TAT gặp ma & Bài học siêu hình từ Cụ bà Hoa Đán   25/10/2012, 08:29

Ngày 18/4/2011,
Sự kiện Thành hoàng nhập xác và bài học siêu hình từ cụ bà Hoa Đán xảy ra với con liên tiếp, con ra Hà nội làm việc trong tình trạng vẫn còn phải suy nghĩ nhiều về sự kiện này, vì hồi đó con chưa đủ lý đạo để lý giải bài học ẩn đằng sau.

Hôm 18/4 thì mẹ con lại ra Hà nội và ở lại chỗ con 2 ngày liền. 2 ngày này mẹ con khóc mãi, và mẹ lo sợ con bị sa vào con đường mê tín dị đoan. Mẹ vẫn nghĩ là con về làng tự làm những việc như: tát vào mặt chú Chuyền, bắt tất cả dân làng phải quỳ lạy... Con cũng buồn, cố gắng giải thích cho mẹ, mẹ tạm hiểu ra nhưng mẹ vẫn lo con mê tín dị đoan. Mẹ còn dẫn chứng bao nhiêu trường hợp những người xưng thầy bà, sau một thời gian thì toàn sa vào gia cảnh nghèo khó, tan nát gia đình, v.v... Con cứ ngồi nghe mẹ con khóc và tìm cách trấn an mẹ, rồi mẹ con cũng đi ngủ.

Đêm hôm đó, con cũng suy nghĩ nhiều về việc tại sao mình lại bị như vậy. Con rà soát từ việc con đi tìm mộ các cụ bên nội, rồi bên ngoại, rồi việc con tìm ra MTTĐ, xin tâm ấn tu học, … Tất cả mọi việc con đều làm theo những lẽ tự nhiên mà con cảm thấy đúng, chứ không có tà tâm gì cả. Vậy mà sao con lại làm cho mẹ con đau khổ, lo lắng đến như thế.
Đêm đó, mẹ con nằm phòng trong, con thì nằm ở phòng ngoài. Con nghe tiếng thở đều đều đi ngủ của mẹ con, con thì cứ nằm suy nghĩ miên man mãi, nước mắt cứ chảy dài ra và quên không niệm NBC.

Đến khoảng nửa đêm, đột nhiên con nhìn thấy rất đông người âm về vây quanh con. Khoảng 4 đến 5 người gì đó, hình thù rất kỳ dị, cao và đen nữa. Họ bắt đầu xông vào giữ chân tay, người thì bóp cổ, người thì đè nghiến lên con. Con biết đây lại là 1 bài học về bóng đè trong siêu hình của chư vị, nhưng hôm nay con buồn quá, chẳng muốn học bài gì cả, nên con cứ kệ. Con cứ nằm vậy mà chịu đựng. Một lúc thì mấy người âm kia chán quá, lùi ra xa phía con thành 2 hàng, quỳ bên cạnh con, cách con khoảng 2 mét mỗi bên.
Nhưng đúng lúc đó, con lại được chư vị mở thần nhãn cho nhìn thấy trong phòng mẹ con ngủ, cũng có 1 đám người âm, họ xông vào và đè nghiến chân tay, thân người, bóp cổ mẹ con. Mẹ con bị bóng đè không chịu nổi, tiếng thở bỗng trở nên vô cùng nặng nề và hắt ra những tiếng hồng hộc, nghe rất thương tâm. Đồng thời, con được mở nhãn cho nhìn thấy cảnh bố con đang ngủ trên gường ở quê cũng bị hệt như mẹ con, có 4-5 bóng đen xông vào đè nghiến ông, và ông cũng chịu cảnh tương tự như mẹ con.

Con lập tức hiểu ra, đây chính là chư vị nhắc nhở con, là những bài học trong siêu hình có thể liên tục, những duyên nợ phải trả của con, hay của gia đình con có thể xảy ra bất cứ thời điểm nào, không gian nào. Chỉ có mỗi con hiện có tâm ấn, nên may ra một mình con biết tu học. Vậy thì không có thời gian cho con đau buồn ủ rũ, mà con phải luôn tìm cách giữ tâm bình an, luôn sẵn sàng đón nhận các bài học siêu hình của chư vị. Vừa tăng thêm trải nghiệm cho mình, vừa có thể lập công đức với thần linh, sau này có thể cứu giúp được bố mẹ.
Vậy là con tỉnh ra luôn, con quỳ lên và đảnh lễ, bắt đầu bài học như thường lệ hàng đêm con vẫn học. Ngay lập tức, những người âm đang quỳ quanh con lùi dần, lùi dần rồi biến mất trong bóng đêm. Con được nhìn thấy những người âm đang đè nghiến mẹ con cũng rời ra, lùi dần, lùi dần và biến mất. Những người âm đè nghiến bố con ở quê cũng vậy, họ rời ra, lùi dần, lùi dần và biến mất. Con nghe tiếng mẹ con thở thật nhịp nhàng và đều đặn, con cũng thấy linh ảnh bố con ở quê cũng chìm vào một giấc ngủ rất nhẹ nhàng, bình an.
Con vẫn tiếp tục niệm chú, hai hàng nước mắt lại chảy dài ra. Nhưng lần này không còn chút tủi thân nào nữa, mà con thấy cảm giác hạnh phúc ùa về tràn khắp tâm trí con. Cả cơ thể con tan biến vào hư không, người con cứ bồng bềnh như đang ở trên đám mây vậy. Con cứ như vậy niệm chú tiếp và ngủ thiếp đi, như thể đứa trẻ con ngủ trong vòng tay bao bọc ấm áp của chư vị độ vậy.

Sáng hôm sau, mẹ con thức dậy sớm, nấu bữa sáng cho con ăn xong, rồi lại khuyên nhủ con tiếp. Lần này thì con rất bình thản, con nói mẹ con hãy thật yên tâm về con, và xin mẹ đừng phải suy nghĩ nhiều, con sẽ không thành thầy, bà gì đâu. Ngoài ra, con xin mẹ con hãy cứ tin rằng thần linh là có thật, và con cho mẹ con biết việc đêm qua mẹ con bị bóng đè thế nào, cả bố ở quê cũng bị hệt như mẹ. Rồi con cho mẹ con biết là sau đó thì hiện tượng đó hết thế nào. Mẹ con sau đó điện về quê hỏi bố con, rồi từ đó mẹ con im lặng, không đề cập gì đến việc lo con sa vào mê tín dị đoan nữa. Lúc đó, con đã ước gì con điểm đạo được cho bố mẹ con.

Lại nói về việc mua đất ở quê, việc này chị em con cũng có ý đưa bố mẹ về ở quê ngoại. Vì ở Bắc giang bố mẹ con ít quan hệ bạn bè, lại không có họ hàng gì mấy, đất ở Hà nội thì quá đắt đỏ. Nên thành ra mới có chuyện con đi mua đất trong bài học của bà Hoa đán.
Chuyện mua đất của con cũng khá ly kỳ. Hồi đó con cũng không có tiền, có mỗi 5tr mang về hỏi mua, gặp phải cái nhà lại không muốn lấy tiền ngay, mà đòi hỏi phải đưa từ từ, mỗi lần 1 ít. Sau đó thì cứ phải ra ngân hàng mở sổ tiết kiệm từng khoản nhỏ cho ông chủ đó, vì ông lo con cái ông nó chiếm mất hết tiền, như thế đâm ra rất hợp với con vì con chỉ có lương hàng tháng. Ông này cũng có tiếng là hay đánh tháo ở trong làng, nên mọi người cũng lo cho con. Sau này thì có cơn sốt đất, nên ông cũng đánh tháo thật, nhưng con cũng không tham, nói là ông bán thì bán, mà không bán thì trả lại tiền cho con. Rồi cả làng các cụ xông vào nói ông kia, nên ông ấy đành phải chấp nhận bán cho con bằng phần đất con đã trả hết tiền rồi.

Hôm sau, con nhờ mẹ về quê đợi bên địa chính xã đến đo đất nhà ông D, sau khi giấy tờ mua bán đã hoàn tất hôm trước đó. Sau đợt đó, con nghe mẹ kể là mẹ làm cũng rất đúng nghi thức, mẹ mua lễ đề nghị ông D ấy thắp hương khấn vái thần linh và tổ tiên ấy, rồi mẹ vào khấn xin ông thần đất sau đó mới xin xây tường bao quanh khu đất mới mua. Sau khi mẹ con xây xong cái tường bao cho miếng đất con mua ở quê, mẹ con còn ở lại quê chơi mấy ngày nữa.

Sau đó vài tháng, thì con đã điểm đạo thành công cho bố mẹ ạ.
thachanhtrang-VTHB
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: TAT gặp ma & Bài học siêu hình từ Cụ bà Hoa Đán   

Về Đầu Trang Go down
 
TAT gặp ma & Bài học siêu hình từ Cụ bà Hoa Đán
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MẬT TÔNG THIÊN ĐÌNH :: KHU VỰC CHÍNH FORUM :: HƯỚNG DẪN THỌ NHẬN ĐIỂM ĐẠO - ẤN CHỨNG - HÀNH ĐẠO :: ẤN CHỨNG - HÀNH ĐẠO - QUÁ TRÌNH TU TẬP-
Chuyển đến 

free countersFree forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a blog