WWW.PHATGIAO.TK



Diễn đàn đã chuyển về địa chỉ mới chuyển hướng đến www.matphap.com ... Đang chuyển hướngHoặc click vào link sau: http://www.matphap.com
Đang chuyển hướng đến địa chỉ mới/title> <a href="https://www.forumvi.com" target="_blank">forumvi.com</a>

Share | 
 

 Số đen, số đỏ và căn bệnh mất trí nhớ

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
totaro
Quản Lý Diễn Đàn
Quản Lý Diễn Đàn
avatar

Pháp Môn : Khác
Tôn giáo : Chưa Lựa Chọn
Bài viết : 348
Số lần cảm ơn : 92
Điểm Cống Hiến : 100003505
Tham gia : 24/01/2010

Bài gửiTiêu đề: Số đen, số đỏ và căn bệnh mất trí nhớ   7/11/2012, 19:44

Con kính đảnh lễ Tổ Thầy,
Kính chào sư huynh Oneway,

Con thachanhtrang xin được kể về câu chuyện thoát hiểm và điểm đạo trong 1 chuyến đi công tác đầu năm nay ở Yên Bái ạ.

Số đen, số đỏ.
Hôm đó là ngày 16 tết âm lịch năm Nhâm Thìn (7/2/2012), công ty con mới đi làm lại được hơn 1 tuần sau đợt nghỉ tết. Hôm đó có chuyến đi công tác lên Yên bái, ban đầu con định không đi mà chỉ cử anh em nhân viên đi vì tính chất công việc chưa phải là quan trọng lắm.

Đi công tác thì lần nào cũng phải thức dậy từ rất sớm, xe thường xuất phát lúc 5h sáng bởi đường phố sẽ rất đông vào giờ muộn hơn và ra khỏi thành phố Hà nội rất tốn thời gian và khó khăn nữa. Ngoài ra đến nơi sớm, làm việc sớm thì còn kịp về lại trong ngày, đỡ phải ở lại qua đêm để tiết kiệm chi phí. Vì vậy chuyến này con cũng lười dậy sớm, nên cả ngày hôm trước cứ lần chần không chịu quyết định có đi hay không.

3h sáng tự nhiên con thức giấc, chẳng ngủ lại được nữa nên con quyết định ngồi học bài một tẹo, rồi 4h30 đến công ty để đi công tác vậy. Chuyến đi đó có 3 nhân viên của con và 1 anh lái xe tắc xi. Anh này là người có rất nhiều kinh nghiệm đi đường dài và con vẫn thường thuê khi đi công tác lên vùng Tây bắc. Thời tiết đầu xuân rất đẹp, đường thì vắng nên con cứ yên tâm ngủ tít, kệ anh ấy lái xe.

Anh lái xe không chọn đường qua thành phố Việt trì đông đúc và chọn con đường ven sông Hồng đi qua thị xã Phú thọ cũ kỹ để lên Yên Bái. Con đường này rất vắng vẻ và đẹp nữa, hai bên đường toàn là cánh đồng ngô xanh ngút tầm mắt và bãi bồi dọc ven sông thì cũng đầy ắp những cánh đồng cỏ lau xanh mướt.

Xe đi qua thị xã Phú Thọ lúc khoảng 7h hơn và con cùng mọi người xuống ăn sáng. Thời tiết mùa xuân có mưa phùn và vẫn còn không khí tết. Vài chiếc xe du lịch to đùng cũng dừng lại hỏi đường lên Yên bái, rất đông người đi Yên bái vì hình như trên đó có cái đền Mẫu được đồn là rất thiêng.

Khi lên xe đi tiếp, thì con vừa niệm chú và lại ngủ tít đi. Đến khoảng 8h30, lúc này đã vào gần đến thành phố Yên bái, xe của nhóm con đã rời đường quốc lộ và đi đường tắt vào thành phố. Một con đường quanh co đồi núi, khá hẹp và chỉ đủ cho 2 xe ô tô tránh được nhau, có những đoạn thì bùn đất che hết mặt đường thành lớp mỏng, nên làm đường trở nên trơn trợt do cái vùng này vào mùa xuân nước mưa rầm rì cứ rơi suốt cả mùa nên đất ven đường thấm đẫm nước và hơi có bùn lầy nữa.

Đi đến cái đoạn đó, con vẫn đang ngủ thì đột nhiên hai mắt mở hẳn ra, con nhìn thấy xe của tụi con đang đứng yên, còn lù lù đằng trước là 1 cái xe chở rác to tướng, đang tiến rất nhanh lại phía xe của con trong tư thế di chuyển theo chiều ngang bánh xe. Con nhìn sang anh lái xe, thì thấy anh ấy trợt hết cả mắt lên và mồm thì há hốc cả ra. Con nghĩ là thôi chết rồi, xe mình bị đâm, bị tai nạn đến nơi rồi. Vừa nghĩ được như vậy, thì cái xe kia đột nhiên dừng hẳn lại.

Con nhận thấy mình rất bình tĩnh, chẳng lo lắng hoặc động tâm tẹo nào, rồi con mở cửa bước ra ngoài. Lúc này thì con mới phát hoảng khi nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng ngàn cân treo sợi tóc của tụi con.

Tức trong lúc cả nhóm tụi con ngủ tít, một mình anh lái xe lái trên đường. Anh rất kinh nghiệm đoạn đường này, nên đi khá chậm và còi liên tục khi vào cua hoặc góc khuất. Thế rồi bất chợt anh nhìn thấy phía cao trên dốc có 1 cái xe chở rác đang đi ngược chiều lại, trong khi xe mình thì đang hướng lên dốc.

Cái dốc này khá thoải, chứ không có độ dốc cao lắm. Anh kể lại là anh đã cẩn thận cho xe đi dẹp vào lề đường bên này, nhưng xe kia đi 1 đoạn thì anh phát hiện nó bị mất lái do đường trơn trượt, thế là ông lái xe bên kia phanh lại, nhưng xe không dừng mà cứ tự xoay gần thành ngang ra hết con đường và trôi xuống dốc.

Đường thì hẹp mà hai bên là vách núi, anh lái xe của con nhanh trí đã cho xe trèo hẳn vào cái rãnh thoát nước ven đường phía phải, được gần cả mét dài và dừng xe lại đó để nhường đường cho xe kia. Nhưng cái xe kia họ không điều khiển nổi, đành để trôi tự do như vậy. Trên cabin xe kia ngồi khoảng 6 người công nhân và 1 lái xe, còn 3 người khác thì đu bám sau xe, mấy người sau xe họ nhảy hết cả xuống, và cả đoàn công nhân cộng lái xe bên đó đều há hốc hết cả mồm, không kêu lên được tiếng nào khi thấy cái xe của họ trôi trượt sắp đè bẹp cái xe của con.

Khi con chợt mở mắt ra, và cái xe kia đột nhiên dừng hẳn lại, với cái tư thế phần đầu xe đã trượt qua vị trí xe của nhóm con, và đuôi xe kia thì sắp đè vào xe của con, chỉ còn cách đúng 40cm.

Lúc này cả nhóm trên xe của con đều tỉnh giấc và bật chạy hết cả ra ngoài, anh lái xe thì hoảng quá còn ngồi há hốc miệng một lúc nữa mới bước ra được khỏi xe.

Lúc này người lái xe bên kia mới điều khiển được cái xe đi vượt qua làn bên kia, và ai cũng hú hồn khi nhìn vết trượt bánh ngang thân dài hơn 10m của nó hằn lại trên mặt đường.

Cũng không ai lý giải nổi là tại sao nó lại dừng lại được, vì điểm đó chẳng có cái vật cản nào, mà vẫn nguyên xi độ trượt và độ dốc.
Mấy người công nhân và lái xe bên kia vội vàng nhảy cả xuống và rối rít xin lỗi anh lái xe phía bên con, rồi mọi người mới nhìn ra, xe của con đã chui vào cái rãnh, không thể tiến cũng không thể lùi ra được nữa. Vậy là tụi con đừng lùi ra xa, anh lái xe ở bên trong điều khiển, nhóm người kia mỗi người một chân một tay, xúm vào gần như nhấc bổng cái xe tụi con lên, đưa nó vào làn đường chính.

Xong rồi họ cứ ái ngại xin lỗi mãi, con bảo họ thế là qua nguy hiểm rồi, dặn họ lái xe cẩn thận và tụi con lên đường đi tiếp. Mấy người kia còn đứng lại nhìn theo tụi con và bàn tán mãi phía sau.

Lên xe, con nghĩ ngợi một lúc, nhớ lại việc hôm qua mình đã không định đi chuyến này, và nếu không đi thì sẽ thế nào. Con mới chợt nhận ra, từ hồi con tu học MTTĐ, còn toàn gặp chuyện may mắn, gần như không hề gặp xui xẻo gì cả. Nếu sáng nay có tai nạn này xảy ra, nhất định nó không nhắm vào con, vì con có chư vị độ hộ rồi, như vậy thì chắc chắn trên xe của con sẽ có người số đen. Và nếu như không phải con cùng đi chuyến này, chăc chắn là tai nạn đã xảy ra, lúc này thì sẽ có điện thoại ai đó gọi về Hà nội, và chính con sẽ lại là người đi giải quyết hậu quả của vụ tại nạn này cho đám nhân viên của con.

Con nghĩ vậy, và quyết định nói chuyện số đen, số đỏ với những nhân viên đi cùng và anh lái xe. Sau đó trước khi vào thành phố Yên Bái, trên một con đường đôi rất đẹp và vắng rộng, con đã yêu cầu anh lái xe dừng lại, làm lễ điểm đạo hết cho 4 người còn lại trên xe. Trong lúc làm lễ, thì con phát hiện ra có anh lái xe có số mệnh khá đen đủi và 1 cậu nhân viên chính là trưởng nhóm của nhóm này có số rất đen đủi. Có thể hôm nay tai nạn sẽ nhắm vào hai người này, ngoài ra con còn biết, chuyến đi công tác này vì có cậu ấy nên chẳng việc đàm phán nào được thành công.

Chuyến đi công tác đó, quả thật đúng như con được cho biết trong lúc làm lễ, không có kết luận nào được đưa ra khi đàm phán với khách hàng, nhưng con cũng không phải về tay không vì họ lại hứa hẹn cho 1 lần gặp gỡ tiếp theo.

Căn bệnh mất trí nhớ.

Chuyến đi công tác lên Yên bái trước tết Nhâm Thìn, ngày 15/12/2011, con đã vào thăm nhà một anh bạn cũ và điểm đạo cho cả gia đình anh:
Trích dẫn :
116. 117. 118. 119. 120. Ngày 15/12/2011, vợ chồng anh Đức, sinh năm 1970, vợ là chị Hòa, sinh năm 1974, mẹ là bác Chung, sinh năm 1943, con gái cả tên Thu, sinh năm 2000, con gái thứ Như Anh, sinh năm 2006, tại thành phố Yên Bái. Cả nhà anh ấy niệm Nammô Quan Thế Âm Bồ Tát. Ấn chứng: Gia đình này có 2 người em trai của bác Chung là liệt sĩ. Hôm đó được chư vị đưa về dự lễ. Bác Chung: được chư vị cho mở thần nhãn nhìn thấy hai cậu em về, một người thì cụt chân, một người thì đầu đội mũ, và được mở thần nhĩ để nghe hai người đó dặn là “cố gắng đưa họ về nhé”. Anh Đức: thấy cảm giác có người âm ở xung quanh, bên sườn thì có bàn tay ai đó đập vào mấy lần, mới đầu anh tưởng cô vợ, mở mắt ra thì không phải, trong người anh có nhiều cảm giác xốn xang, rất lạ. Chị Hòa: lúc trước khi làm lễ thì chị bị đau đầu, trong lúc làm lễ thì chỉ thấy có một luồng khí rất mát mẻ lan tỏa từ đỉnh đầu xuống, cảm giác cơn đau đầu cứ hết dần rồi hết hẳn, người chị thì như bay lên vậy.

Buổi trưa hôm đó, 7/2/2012, sau khi làm việc với khách hàng phiên buổi sáng, con có gọi điện hỏi thăm anh chị ấy. Lập tức chị Hòa kể chuyện cho con, là ngay sau đó anh chị ấy rất chăm niệm chú rồi thấy rất linh ứng và toàn gặp may mắn. Chị Hòa đã về kể chuyện cho gia đình chị ấy nghe, đặc biệt chị có 1 người chị gái, tên là Thu, gần 1 năm nay cứ thỉnh thoảng bị động kinh.

Chị Thu đặc biệt là bị mất luôn trí nhớ, chẳng nhớ được việc gì ra việc gì cả. Cứ có việc gì chị nhớ được 1, 2 ngày là lại quên luôn. Chị Thu này đang là chủ 1 cửa hàng may mặc khá lớn ở trung tâm thành phố, giờ đột nhiên suốt ngày cãi chửi nhau với anh chồng, rồi đòi ly dị, đòi gia đình phải xin cho vào biên chế ở 1 cơ quan nhà nước bất kỳ.

Tóm lại chị toàn làm những việc oái ăm mà không ai tưởng tượng ra được. Chị Hòa kể là gia đình nhà chị rất đau đầu với bà chị này, ngoài ra bản thân chị cứ bị triệu tập về bên ngoại suốt để trông nom cô chị, hoặc chăm sóc gia đình bà chị ấy. May là nhà chồng chị mọi người đều thông cảm.

Thế rồi chị Hòa có kể lại chuyện được con làm lễ cho gia đình, rồi bà mẹ chồng được mở nhãn nói chuyện với hai người em liệt sĩ, thế là chị kia nghe được, liền đề nghị lần sau con có lên thì bảo chị Hòa mời con đến nhà chơi, làm lễ cho chị ấy. Chị Hòa kể, suốt mấy tháng nay, nhà chị ấy ngại không dám gọi điện cho con, rồi cũng quên đi mất, còn cái bà chị gái kia thì tất cả mọi việc đều bị quên hết, chẳng nhớ ra được gì thì riêng cái chuyện hẹn gặp được con chị ấy luôn nhớ, chị ấy nhớ đến nỗi mà cứ gặp chị Hòa ở đâu là chị ấy lại hỏi thăm về con.

Sau rồi chị Hòa ngại ngùng đề nghị con bớt chút thời gian sang thăm chị Thu một tẹo.
Con nhìn thời gian thấy còn khoảng 2 tiếng nữa mới đến giờ làm việc buổi chiều, nên đồng ý đi cùng chị Hòa sang bên đó.

Sang đó thì con thấy chị Thu kia nói chuyện một cách rất bình thường, tự chị kể lại ra được hết các triệu chứng nói trên cho con nghe được.
Con nhận thấy chị này không có biểu hiện gì của một người bị bệnh tâm thần, hay là tà nhập gì cả. Nên con dự đoán chắc gia đình chị này có nhiều vấn đề về phần âm, mà các cụ tổ tiên đã chọn chị này để thông báo, vì thế nên cho chị có các biểu hiện như vậy trong thời gian dài để cảnh báo người sống. Nghĩ vậy nên con quyết định làm lễ điểm đạo cho cả gia đình chị Thu, gồm chồng và 1 cậu con trai.

Trích dẫn :
240. 241. 242. Ngày 7/2/2012 (ngày16/1/2012 âm lịch), Vợ chồng anh Quốc, 1970, Chị Thu, 1972, con trai Khiêm, 1999, Thành phố Yên Bái. Niệm Nam Mô Quan Thế Âm Bồ Tát. Ấn chứng: anh Quốc: hai tay chắp lại vẽ các vòng tròn đảnh lễ thẳng người. Chị Thu: ban đầu thấy nặng người, rồi toàn thân rung lắc rất mạnh, hai tay rung lên bần bật, tiếng niệm được thay bằng một câu thần chú, sau đó hai tay ở tư thế chắp lại trước ngực và đưa lên đưa xuống, cuối buổi lễ thấy nhẹ cả người. Cháu Khiêm: không thấy gì.

Vì không có nhiều thời gian để nói chuyện thêm, nên ngay sau đó con đã trao NBC cho gia đình chị tu niệm. Kết quả là ngay sau buổi lễ đó, cho đến tận bây giờ, toàn bộ triệu chứng mất trí nhớ của chị ấy đã không còn lặp lại nữa. Ngoài ra thì mọi việc của chị ấy trở lại trạng thái bình yên như hồi chưa bị bệnh.

Con xin được kể lại câu chuyện này, để thấy được hầu như đệ tử MTTĐ nào chăm chỉ tu niệm cũng trở thành người có số đỏ hết. Ngoài ra, những căn bệnh kỳ lạ như bệnh mất trí nhớ kiểu chị Thu, cũng tự nhiên mà hết chỉ ngay sau khi được thọ nhận thành công Tâm Ấn của Tổ Thầy ạ.
Thachanhtrang-VTHB
Về Đầu Trang Go down
 
Số đen, số đỏ và căn bệnh mất trí nhớ
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MẬT TÔNG THIÊN ĐÌNH :: KHU VỰC CHÍNH FORUM :: HƯỚNG DẪN THỌ NHẬN ĐIỂM ĐẠO - ẤN CHỨNG - HÀNH ĐẠO :: ẤN CHỨNG - HÀNH ĐẠO - QUÁ TRÌNH TU TẬP-
Chuyển đến 

free countersFree forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Free blog