WWW.PHATGIAO.TK



Diễn đàn đã chuyển về địa chỉ mới chuyển hướng đến www.matphap.com ... Đang chuyển hướngHoặc click vào link sau: http://www.matphap.com
Đang chuyển hướng đến địa chỉ mới/title> <a href="https://www.forumvi.com" target="_blank">forumvi.com</a>

Share | 
 

 CHUYỆN HUYỀN BÍ CỦA vinhvous

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
totaro
Quản Lý Diễn Đàn
Quản Lý Diễn Đàn
avatar

Pháp Môn : Khác
Tôn giáo : Chưa Lựa Chọn
Bài viết : 348
Số lần cảm ơn : 92
Điểm Cống Hiến : 100003451
Tham gia : 24/01/2010

Bài gửiTiêu đề: CHUYỆN HUYỀN BÍ CỦA vinhvous   29/11/2012, 21:54

Con VinhVo xin ra mắt Tổ, Thầy và các sư huynh, đệ, tỷ, muội trên diễn đàn.

Đây là lần đầu con viết nên lời văn không được lưu loát, con xin Tổ, Thầy hoan hỷ từ bi bỏ qua cho con nhé.

Chuyện là như vầy: Cách đây vào khoảng trong thời gian năm 2000 hay 2001 gì đó con không nhớ chính xác, con có quen với một người bạn gái, trong nhà từ trên xuống dưới tu hành hết. Có ba người con trai đi tu, đã mất hết một ông nhỏ quy y với thầy Thông Huệ ở Nha trang, còn lại hai ông đã lên Đại Đức hết rồi. Hiện tại bây giờ một ông đang tu ở Mỹ, tiểu bang Nevada, thành phố Las Vegas, tên là Quãng Long. Còn một ông đang trụ trì ở Hưng Yên, Hà Nội tên là Tâm Phong.

Trước đó con có tu trì chú Đại Bi, Chuẩn Đề Phật Mẫu rất là tinh tấn vì hồi trẻ con có đi sinh hoạt gia đình phật tử. Thú thật chỉ đi chơi thôi vì vui mà, chứ kinh điển hoàn toàn không biết gì. Sau này bạn gái con đi qua Hàn Quốc học, con ở nhà có hiện tượng lạ lắm. Cảm giác lâng lâng khó tả lắm, con người của con cứ bị lắc lư hoài như say sóng vậy, đi đứng nằm ngồi đêu có cảm giác lân lân như bay bổng vậy.
Có một bữa nọ con đi làm, vẫn như thường lệ con hay thắp nhang bàn thờ ông Thần tài thổ địa ở chỗ nhà của ông chủ xong rồi con ra mua ổ bánh mỳ con ăn. Thì có con mèo, bình thường vẫn chờ con cho nó ăn, tự dưng bữa nay nó trở chứng gì mà nó sợ con, đuôi cụp xuống nằm bẹp dí xuống sàn không dám ngóc đầu lên. Con thấy lạ, con có bẻ cho một miếng bánh mì và liệng tới cho nó vì nó không dám tới gần con. Mọi khi thì nó vẫn loanh quanh bên chân con chờ ăn. Con liệng mẩu bánh mì ngay gần miệng nó mà nó cũng không dám ăn. Con đang thấy lạ bỗng nhiên con có nghe tiếng nói bên tai con: Nó sợ con nên nó không dám ăn đó...

Con đi từ ngạc nhiên này tới ngac nhiên khác. Tại sao như vậy? Tinh thần đầy đủ, võ nghệ đầy mình, luyện võ hơn 20 năm không bỏ bữa nào mà tại sao lại bị như vậy? Con nghĩ mình đang vọng tưởng thì tự nhiên miệng con bỗng nạt lên một tiếng thật to: "Ta cho ăn đó mau ăn đi!"
Con mèo vẫn nằm yên không dám cục cựa, miệng con nạt lớn một lần nữa: "Ta cho ăn đó mau mau mà ăn đi!" Lúc đó con mèo mới gặm miếng bánh mì và chạy mất tiêu (từ đó về sau không bao giờ thấy con mèo này nữa).

Con vẫn làm việc bình thường mà trong tai cứ nghe người nào cứ nói chuyện hoài. Thật sự con sợ lắm vì từ hồi nào tới giờ có bao giờ gặp phải chuyện này đâu. Trưa đi làm về đang đạp xe đạp lốc cốc bỗng cảm giác đạp xe không nỗi như là có ma ngồi sau xe vậy (nghe người ta nói vậy). Con ráng hết sức đạp xe để về nhà ăn cơm với bà nội hơn 80 tuổi vì ở nhà chỉ có bà nội và con với đứa cháu thôi. Đứa cháu thì khỏi nói, hay đi đông đi tây. Con ráng hết sức đạp mà xe lăn bánh ì à ì ạch, rồi con có nghe có tiếng hát: binh bông binh bông, xe ta lăn lăn trên đoạn đường... gì đó, làm con hơi hoảng sợ. Rồi bỗng nhiên con nghe tiếng nói: "Ta là Thần tài Thổ địa đây. Ta muốn đi tới nhà con để thăm nhà của con vì con tốt với ta quá."
Nghe vậy hồn vía con bay hết tám phần, lúc đó chiếc xe trở nên nhẹ và chạy băng băng như ai đẩy vậy. Vinhvo không có đạp xe mà xe tự nó chạy như băng, rồi nó chậm lại, và tiếng thần tài nói: "Ta không muốn làm cho người khác sợ."

Con về tới nhà ăn cơm, đang ngồi ăn cơm thì nghe tiếng nói: "Con ăn cơm không mời ta sao?" Nghe vậy vinhvo càng sợ hơn nữa mà không dám nói ra, sợ bà nội già nên không muốn để nội lo sợ. Bên tai vinhvo lúc thì nghe là Thần Tài Thổ Địa, lúc thì nghe xưng danh Quan Thánh Đế Quân nói: "Vì con có nhân duyên với ta nên ta muốn thâu con làm đệ tử." Trong khi ăn mà người cứ lắc lư, ngã nghiên ngã ngữa. Ăn xong rồi vô nằm nghỉ trưa mà có được cho nằm đâu. Tay thì bắt ấn múa quay vòng tròn, đưa lên đưa xuống, ngang dọc rất mạnh muốn rớt cánh tay ra ngoài, hai ngón tay thì cào trên ngực kiểu cạo gió sau lưng (còn dữ dội hơn lúc làm lễ điểm đạo).

Ngày nào cũng vậy, không ngày nào vinhvo được nghỉ. Sau đó lên gác đứng trước bàn Phật đọc kinh Vu Lan, đọc tới đâu nước mắt nước mũi chảy tới đó. Đi làm không được, chủ gọi điện thoại tới không cho bắt máy. Điện thoại di động để bên mình mà không cho bắt máy, cứ bắt quỳ đọc kinh Vu lan, rồi cho đi nhiễu quanh bàn Phật mà đọc mỗi một mình kinh Vu lan. Sau đó cho bò, quỳ, lăn lộn đủ kiểu hết, nước mắt chảy ra như đang khóc nghẹn.
Cuối cùng cho đi ra đường, đi gần tới chỗ làm lại thì lại quay xe đi về mà quỳ lạy đọc kinh Vulan tiếp, không ăn không uống nhịn đói nhịn khác đúng 10 ngày.

Thỉnh thoảng được đến nhà bạn gái, bây giờ là vợ của con rồi. Khi lên nhà vợ thì tỉnh táo mà trước khi lên nhà vợ con thì có đi ngang qua mả của hai ông tướng chết trận thời vua Nguyễn. Tới ngang chỗ đó là xe con bị dừng lại không chạy được nữa. Con tưởng hết xăng nhìn vô kim báo xăng thấy còn đầy vì mới đổ mà. Con trả về số 0 để dắt xe vô cổng ai ngờ dắt xe không được, hễ đẩy xe tới một bước thì xe tự động lùi 2 bước. Con ngạc nhiên, thì nghe tiếng nói: "Tại sao không chào hỏi ta? Hôm nay ta tha cho, lần sau thì nhớ chào hỏi nghe chưa!"

Con cũng không dám nói ra chuyện này với ai, vì nói ra người ta cho mình khùng điên. Con cũng có hay nói lảm nhảm, nói với chư vị nào đó mà con không biết, sau đó cho đi về nhà, rồi cho đi lên chùa Thiên Phú ở xã Vĩnh Thạnh do thầy trụ trì Thích Chơn Kiến chủ trì vì thầy là sư ông ở nhà vợ con mà. Con đi lên chùa gặp thẳng thầy mà thưa chuyện với thầy là con bị như vậy. Lúc đầu trong tâm con là lên cầu cứu thầy, lúc đầu vị vô hình không cho con đi, cứ đi gần tới nơi là là con quay xe đi về. Thầy Chơn Kiến cũng tu Mật tông. Sau này con được 'người ta' cho đi tới tới chùa, con nghe nói: "để cho ngươi đi tới chùa đó coi thử phép tắc của người phàm được bao nhiêu."

Con tới gặp thầy, thầy cho con vào trong chỗ tịnh tu của thầy. Con thưa với thầy là con bị như vậy, nhự vậy, và con có thấy thầy lấy ngón tay gõ gõ lên bàn như đang nghe chư vị hộ pháp nói chuyện vậy. Cử chỉ này của Thầy rất giống con lúc đầu. Con cũng nghe nói bên tai và trả lời lại, người ở chỗ làm nói con bị ma nhập nên nói lảm nhảm một mình, nên chư vị cho con dùng tư tưởng để nói chuyện. Mọi người thấy cũng cho là con khùng vì thấy con ngơ ngơ ngác ngác không tập trung, nên chư vị cho con nói chuyện bằng cách gõ ngón tay.

Nhìn Thấy cũng gõ tay giống con thì tự nhiên tay con bắt ấn đánh trả lại thầy, con bắt đủ kiểu ấn hết trong khi người con uốn éo như con rắn.
Một chập sau con thua, chịu phép thầy, thầy đi lấy tờ giấy viết chữ án ma ni bát di hồng bằng tiếng Phạn rồi bỏ một chút châu sa biểu con nuốt vô. Sau đó thầy dẫn con ra đại hồng chung mà gióng chuông, chuông gióng tới đâu con khóc lóc tới đó. Thầy hỏi: "là ai ? tại sao đi phá người?"
Thì con tự nói ra: "là ba vợ của con". Thầy nói: "Tầm bậy nè, tại sao lại làm như vậy?" Sau đó con nói chú gì đó con quên tên rồi, học trò của thầy bị xe đụng chết nói là tại con Dựt (nguyên) là tên vợ con, nên con mới hành xác. Thầy nói là đừng có nói tầm bậy mà mang tội cho người tu.

Xong rồi con không có khóc nữa. Thầy lại dẫn con vô nhà tổ ngồi mà sám hối với tổ Đạt ma. Con ngồi xuống trước mặt tổ, con tính vùng lên bỏ chạy thì bị thầy Chơn Kiến kiết ấn điểm lên hai bả vai, đỉnh đầu rồi chỗ nào nữa đó con quên rồi. Thầy còn nói là chư vị hộ pháp coi dùm đến khi nào thành tâm sám hối thì mới cho đi về. Con ngồi mà hai bàn tay con có cảm giác như có luồng điện chạy xuống vậy, hễ nhấc tay lên thì lập tức bị hộ pháp đè xuống không cho dở tay lên. Lúc đó con nghĩ là thầy ép con tà xuống dưới bàn tay rồi.

Khoảng nữa giờ sau thì tự nhiên con đứng dậy được, lạy tổ vào gặp thầy rồi xin về. Sau đó thầy tới nhà vợ con nói chuyện gì với cả nhà con không biết nữa, thì cả nhà mới nói con học bùa chú nên mới ra nông nỗi này. Mà thú thiệt, con có bao giờ học đâu. Tuy con rất mê mà không dám học vì trong đầu con nghĩ Phật là trên hết nên không có học tầm bậy, chỉ cầu xin ơn trên đưa đường dẫn lối đến con đường đạo chân chánh đừng để con lầm đường lạc lối. Chắc tấm lòng tầm đạo của con chưa đủ duyên nên chỉ cho con đến với Vũ Trụ Huyền Bí để đọc thôi, sau này quên đi không có vô coi nữa chắc là duyên chưa tới nghiệp còn dày... xin lỗi đã đi hơi xa vấn đề, bây giờ con xin kể tiếp nhé.

Lúc con ở chùa về đúng một ngày tối lại tiếp tục như cũ. Lần này còn bạo hơn nữa và khiến con không ăn không ngủ. Đúng 10 ngày vẫn đọc kinh Vu lan, đội lư hương, rồi lấy cát trong lư hương nhai rồi nuốt vô bụng... lấy dùi chuông ngoáy vô miệng mà không cho ói ra, đi tấn âm dương tay cầm hai cái dùi vừa đi vừa gõ như đang dẫn vong linh đi vậy, rồi lấy cái bát quái đưa ra ánh sáng mặt trời để thu hút năng lượng như là để trừ tà vậy. Con có cảm nhận được ánh sáng từ mặt trời chiếu vô đúng trong vòng trong của bát quái rồi đem bát quái đó chụp lên lư hương bà tổ cô, tay bắt ấn đè lên bát quái đi làm phép từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới, rồi trị bịnh cho bà nội nữa.

Các bạn thử tưởng tượng xem bà nội già hơn 80, gân cốt đâu có dẻo dai nữa mà Vinhvo một tay bắt ấn tam muội đè trên đỉnh đầu bà nội, còn lại tay kia bẻ chéo cẳng ngỗng của bà nội, bà nội bị bẽ tay bẽ chân mà bà nội không thấy đau. Chỉ nghe bà nội la lên: con xin chừa, con xin chừa không có phá nữa, nóng quá tha cho con đi... Hễ Vinhvo bắt ấn đè vô thì bà nội la đau và nóng chịu không nỗi.

Sau đó con có đi lên chùa Thiên phú lần nữa. Con đánh chuông khánh tang rầm cả chùa luôn, vừa gõ tang vừa gõ chuông đến nỗi gãy cả dùi trống, khi đang đánh trống lễ làm nghi lễ trong lòng nghĩ không ngờ mình có năng khiếu đánh chuông trống tang như vậy hi hi... nói chung là con làm náo loạn cả chùa. Lúc đó thầy không có ở nhà chỉ có đệ tử thầy thôi. Thầy Tâm Trí có khuyên con đừng có phá chùa nữa nghiệp nặng lắm. Thầy khuyên con không được nên thầy mới bắt ấn KimCang, niệm chú kim cang. Lúc đó con cầm dùi trống sấn tới định đánh thầy Tâm Trí. Vừa sấn tới vừa nói: Bắt ấn Kim Cang hả? Ta đánh cho hết bắt ấn luôn! Khi gần tới thầy thì bỗng nhiên con dừng lại, không quậy phá nữa, tâm tánh hiền hòa trở lại. Lúc đó, con nhìn thấy thầy Tâm Trí thở phào nhẹ nhõm. Cùng lúc sư Nguyên Xuân vừa đến, con vui vẻ trở lại chào đón Thầy vì hồi đó con có ngồi thiền cùng với sư Nguyên xuân sư Tâm Hạnh (hay gọi là sư hiền).
Con có nói chuyện với sư sư khuyên con rồi con đùa giỡn với sư vì hồi đó con có chỉ cho sư học võ. Con đánh lại thế võ đó cho sư coi, hỏi sư còn nhận ra chiêu thức đó không? Sư nói nhận ra. Vậy là tà hết nhập rồi.

Thêm một chút xíu nữa, trước khi chưa bị tà nhập con có lên nhà vợ chơi cầu cơ và vài ngày sau bị như vậy luôn đó:
Con có làm phép cho hết thảy chúng sanh...( không phải con làm đâu nhé, chư vị Phật bồ tát làm đó - thị hiện cho con thấy, cho con pháp thuật cứu sống con kiến). Bàn thờ có bình nước trời nóng kiến bò vô đó uống bị chết chìm, con nghe chư vị hỏi là con có muốn cứu con kiến này sống lại không?
Trong bụng con nghĩ chết rồi mà sao sống được? Lập tức tay con gõ vô bình nước miệng đọc là: giải thoát giải thoát giải giải thoát! Đọc một chập, con kiến sống dậy bò đi. Miệng con vẫn đọc, tay vẫn gõ, thấy đâu có đàn kiến trong bình bò ra ghê lắm, có mang theo cả trứng kiến nữa.
Rồi còn khiến cho con muỗi chết đi sống lại nữa. Con lấy bàn tay úp xuống, con muỗi chết nằm dưới đất. Con đứng thẳng người hất cái tay lên và ngữa ra thấy con muỗi nằm trong lòng bàn tay, lật úp xuống rồi ngữa lên thấy muỗi còn nằm trong lòng bàn tay. Sau đó vẩy nhẹ thì con muỗi cất cánh bay y như chuyện huyền thoại. Miệng con nói: chúng con ở ngoài mau mau vào đây cho ta giải thoát luôn môt lượt...
Con tự động đưa bàn tay ra ngoài đường vẫy vẫy, cảm giác bàn tay rất nặng, rồi con ngậm nước trong miệng phun vô bàn tay mình, bỗng nghe nhiều tiếng nói: mát quá! mát quá! Tay con gõ chưông, miệng vẫn đọc giải thoát giải thoát giải giải thoát ...

Câu chuyện huyền bí của con là như vậy. Con xin viết lại để trình lên Tổ, lên Thầy. Nói chung còn nhiều lắm mà con không nhớ hết được, bây giờ con được sư huynh kiemmadocco điểm đạo con có ấn chứng, có động tác tương tự như khi con còn ở VN.
vinhvous-VTHB

Có một vị thần linh mượn xác, hành xác (hành căn) thị hiện cho nhiều người chứng kiến, đại náo chùa cho những tu sĩ có dịp được thấy để vừa cho mọi người biết có quỷ thần, có thế giới siêu hình vừa cho vinhvous học đạo. Những thị hiện như vậy rất nhiều và khắp nơi, nhờ vậy người ta mới biết và tin có thần linh, có đạo.
Về Đầu Trang Go down
 
CHUYỆN HUYỀN BÍ CỦA vinhvous
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Những chuyện kỳ bí về thế giới tâm linh - Thiên phóng sự đặc sắc của Hoàng Anh Sướng
» NHÂN NGÀY BẦU CỬ-Chuyện Chủ tịch Hồ Chí Minh đi bầu cử
» Bắt đầu các chuyến vận tải biển trực tiếp từ Việt Nam đi Mỹ
» CREEPYPASTA - Những câu chuyện kinh hoàng
» Phim hay tháng 6: Huyền thoại sân cỏ GGO

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MẬT TÔNG THIÊN ĐÌNH :: KHU VỰC CHÍNH FORUM :: HƯỚNG DẪN THỌ NHẬN ĐIỂM ĐẠO - ẤN CHỨNG - HÀNH ĐẠO :: ẤN CHỨNG - HÀNH ĐẠO - QUÁ TRÌNH TU TẬP-
Chuyển đến 

free countersFree forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a blog