WWW.PHATGIAO.TK



Diễn đàn đã chuyển về địa chỉ mới chuyển hướng đến www.matphap.com ... Đang chuyển hướngHoặc click vào link sau: http://www.matphap.com
Đang chuyển hướng đến địa chỉ mới/title> <a href="https://www.forumvi.com" target="_blank">forumvi.com</a>

Share | 
 

 Chết: có thực sự đau buồn và đáng sợ không?

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
totaro
Quản Lý Diễn Đàn
Quản Lý Diễn Đàn
avatar

Pháp Môn : Khác
Tôn giáo : Chưa Lựa Chọn
Bài viết : 348
Số lần cảm ơn : 92
Điểm Cống Hiến : 100003571
Tham gia : 24/01/2010

Bài gửiTiêu đề: Chết: có thực sự đau buồn và đáng sợ không?   28/2/2013, 19:12

Con kính đảnh lễ Tổ Thầy,
Kính chào sư huynh OneWay,

Con kính xin được viết vài dòng nêu sự phân tích của con về cái chết ạ.

Quan sát chung về cái chết:
Bất cứ con người nào sinh ra trên trái đất này, từ xưa đến nay thì đều có tuổi thọ. Tuy ngắn dài khác nhau, có thể chết lúc vừa được sinh ra, hoặc sống thọ đến tầm 130 tuổi, thì đều sẽ chết cả. Như vậy, không có ai là không chết. Cách thức con người chết cũng đa dạng. Những cái chết thông thường như chết già, hoặc bệnh lâu, nan y rồi chết, người thân không có cảm giác đau khổ lắm, đến những cái chết đột ngột như tai nạn, thiên tai, làm người thân hoặc xã hội bị sốc từ nhẹ đến nặng. Có những vụ chết ít người như 1 người, 2 người, đến những vụ chết một lúc cả trăm nghìn người như sóng thần ở Đông Á, hoặc Nhật bản năm trước.

Quan niệm về cái chết có thể khác biệt theo từng tập quán, tín ngưỡng của các dân tộc. Với nhiều dân tộc thì chết non, chết bệnh, đột ngột là xấu. Nhưng những dân tộc mà con người ta sẵn sàng tử vì đạo, tự thiêu vì tín ngưỡng, ôm bom cảm tử, bắn giết nhau và chiến tranh … thì những cái chết đó có thể còn làm người ta lại thấy tự hào.

Với đa số các dân tộc trên thế giới, trong đó có Việt Nam, thì quan niệm chết non, chết trẻ là xấu, và chết già, bình yên mới là bình thường. Còn có cả những khái niệm trùng tang, nối tang v.v… Kinh Phật hiển tông còn nhiều quyển nói về cách thức chết tốt xấu theo tội nghiệp của con người.

Trải nghiệm của bản thân về cái chết:

Con cũng có một số trải nghiệm bản thân liên quan đến cái chết.
Trước khi tu học:
Lần đầu tiên khi bị ngã xuống hố sâu dưới sông, suýt chết đuối mà con đã kể trên diễn đàn. Lần này con hoàn toàn tỉnh táo, không hoảng loạn gì.
Lần thứ hai là thời sinh viên năm thứ 3, con ăn phải 1 quả chuối nẫu và bị ngộ độc thức ăn ngay đêm đó. Ngộ độc thức ăn hay ngày xưa các cụ gọi là cảm tả: miệng nôn trôn tháo. Đó là lần đầu tiên con bị như vậy, cái nhà thuê gồm 4 người bạn sinh viên, 2 người về quê, còn 1 cậu cũng lơ ngơ như con. 3h sáng con mới thấy đau bụng dữ dội, không thể ngủ được, nhà vệ sinh công cộng thì ở xa, phải xuống dưới tầng khu tập thể, xách nước theo đi vào 1 cái hẻm khoảng 30m mới đến, lại tối om không có đèn đóm gì. Con cố gắng đi vào được nhà vệ sinh, sau khi bị tháo ra vài đợt ở đó, thì con không thấy đỡ đau bụng nhiều. Trái lại, xuất hiện thêm cảm giác vô cùng mệt mỏi, kiệt sức nữa. Con chưa hình dung được sự nguy hiểm của nó, cố gắng đi về phòng trong đêm. Đi được nửa đường thì người con nó mệt rũ ra. Bụng cảm giác cứ muốn gập xuống mà bò trên đất. Con cố gắng gượng không bò, lê được về đến phòng, nằm vật ra giường. Bắt đầu từ lúc đó, con cảm nhận sức lực của con như bị hút ra rất nhanh, một cách vô cùng trầm trọng. Con vừa đau bụng, vừa mệt nên không thể ngủ được. Đến khoảng 5h sáng, con thấy chân tay con còn không thể cử động được vì hết sức, miệng cũng không nói được vì yếu, hơi thở thì vô cùng khẽ và yếu ớt. Ngay lúc đó, con chợt hiểu, mình có thể sẽ cứ thế này mà chết. Điều này làm con chợt thấy kinh sợ. Sợ vì lúc đó con hoàn toàn bất lực, không thể gọi cậu bạn kia dậy giúp đỡ gì cho mình, cũng không biết kêu cứu ai, và hoàn toàn không thể tự mình làm gì để cứu mình.
Hồi đó con hoàn toàn chưa biết gì về tâm linh, nên không biết niệm Phật hoặc kêu trời gì cả. Con có hoảng loạn một lúc, rồi cố gắng trấn tĩnh lại, cố gắng hít thở thật đều, với hi vọng hơi thở tuy yếu ớt nhưng đều đều có thể giữ mạng con lại đến sáng, khi cậu bạn kia thức dậy hoặc ai đó đi qua sẽ là cơ hội sống sót.
Sau này con hiểu là, lúc đó con hoàn toàn có thể đã rơi vào trạng thái chết rồi. Vì sau đó là con đã ngất lịm đi, đến hơn 6h sáng, khi con dần dần tỉnh lại được, khe khẽ gọi và lay cậu bạn dậy, cậu ấy tỉnh dậy và hốt hoảng chạy đi gọi người về cứu giúp. Gọi mãi chẳng có ai, con chợt nghĩ ra cách ra hiệu cho cậu ấy pha cho một cốc đường muối, chẳng cần tỉ lệ ra sao, rồi khi uống được khoảng 2 thìa nho nhỏ, thì con từ từ hồi phục. Lúc đó mới nói ra được thành tiếng. Sau đó thì 2 ngày sau con mới tỉnh lại hoàn toàn.

Lần thứ ba: Đợt Hà nội mưa lụt lịch sử suốt 8 ngày trời năm 2008. Trước đó 2 ngày, con đang làm việc ở công ty, thì cảm thấy mình bị sốt nóng người lên. Con thấy rất mệt nên chạy sang một trạm xá gần công ty khám bệnh. Người y sỹ ở đó chẳng kết luận được gì, khuyên về mua thuốc cảm cúm thông thường mà uống. Con cũng nghe theo, mua thuốc và tự đi xe máy về nhà trọ, ăn vài thìa cơm nguội rồi uống thuốc vào.
Sau đó con nằm bẹp trên gường. Tối đó em trai về, thấy con bị sốt vậy thì cũng nghĩ bị ốm thường thôi, nên nấu cơm, con vẫn cố ăn được 1 bát. Nhưng cơn sốt cả đêm không giảm mấy. Ngày hôm sau, trước khi đi làm, em trai con nấu cho 1 nồi cháo đỗ xanh, rồi em con đi làm. Thường mọi người đi làm luôn đến tối mới về. Con nằm bẹp ở nhà và đến bữa vẫn ăn được cháo. Nhưng bệnh tình không hề thuyên giảm. Buổi tối, em con về, thì thấy con vẫn bị sốt nhưng vẫn ăn được cháo, hỏi uống thuốc chưa thì con cũng gật đầu trả lời là uống rồi. Đêm đó con vẫn sốt cao, và em con ngày hôm sau đi làm lại nấu cho con 1 nồi cháo. Vấn đề là ngay đêm đó và cả ngày hôm sau, con sốt rất cao, mệt đến nỗi không thể ngồi dậy, không thể nói và mê man không biết gì nữa. Em trai con không biết tình trạng này của con. Con nằm đó và cũng gần như hiểu là mình chắc chết rồi. Chưa bao giờ con sốt và bệnh lâu và nặng đến vậy. Hoàn toàn không ăn uống, không đi vệ sinh, không còn ý thức gì nữa cả. Đêm đó trời mưa rất to, cả Hà nội lụt hết cả. Em trai con nó gặp lụt to, nên ở lại nhà 1 cậu bạn và nhắn tin lại vào máy điện thoại cho con. Trận lụt đó nước ngập mất 7 ngày, nên nó không đi về nhà cả 7 ngày đó. Con thì nằm bẹp một chỗ luôn từ đêm hôm trước. Không ăn uống, đi vệ sinh gì cả. Con nằm như vậy đến khi tỉnh lại, con còn không biết là trời mưa to và hà nội có lụt. Ngày thứ 8 của trận lụt, trời đã hết mưa, con tự nhiên tỉnh lại được, tự dậy pha một cốc nước đường để uống, rồi nghĩ là thôi chết mình phải đi làm. Con mở điện thoại nạp pin, thì bao nhiêu là tin nhắn cuộc gọi nhỡ. Nhưng mọi người ai cũng như ai, nghĩ là do đường ngập lụt nên con không đi làm giống họ. Con thấy vẫn mệt, nên gọi tắc xi đi làm, gọi bao nhiêu hãng cũng từ chối. Con đi bộ ra ngoài ngõ, mới thấy nước ngập mênh mông, thật may mắn cho con hồi đó con thuê được nhà ở một nơi cao ráo, nên không bị nước ngập vào nhà, trận lụt này có nơi xung quanh ngập đến 1,5m. Lúc này con bật máy tính lên, đọc tin mới biết về trận lụt, công ty con cũng bị ảnh hưởng, có nhóm nhân viên phải trụ lại ở văn phòng không về được, chia nhau mì tôm ăn mấy ngày.
Mấy ngày mê man đó, con hiểu là mình thực sự đã rơi vào tình trạng chết rồi. Vì nếu như không tỉnh lại được, thì cứ vậy mà lịm đi, rồi thì thân thể sẽ cứng lại và thành xác chết.
May mắn là con chưa đến số chết nên vẫn còn tỉnh lại được.

Sau khi tu học.
Sự kiện này nằm trong chính bài học Thành Hoàng làng nhập xác ở quê ngoại con. Có một chi tiết mà con chưa kể ra trên diễn đàn là buổi tối hôm hội làng, sau khi con bị Thành Hoàng làng nhập xác, khi cậu em họ con nhà gì con nó đột nhiên rủ con đi uống cafe với nó. Thực ra, lúc đó tâm trạng con vẫn còn trong tình trạng dao động mạnh, chứ chưa bình yên lại được. Con chưa kịp lý giải được hết bài học đó là gì. Chỉ có một ấn tượng vô cùng mạnh mẽ là con thật sự thấu hiểu Thánh Thần có một quyền năng ghê gớm, và có thể tác động thực sự rất mạnh lên con người và trần gian.
Khi tới quán café ở khu đầu làng, đó là nhà một anh trong làng. Anh này là nhân vật khá giả, gia đình anh cũng thuộc loại khá giả nhất và họ nhà anh ấy là đông nhân khẩu nhất làng, và đối với thanh niên và các cụ trong làng cũng có uy tín nữa. Thì ra rất đông các anh và các chú khác đã tập trung ở đây. Con thì thực sự hoàn toàn không biết gì nhiều về họ cả, vì con về quê, có việc nọ việc kia trong làng thì chỉ nhìn họ thấy quen mặt mà thôi, còn tên tuổi và họ là ai thì con không chú ý. Tất cả mọi người đang ngồi uống bia sẵn và bình luận về sự kiện mà con gây ra trong sáng nay ở Đình làng. Nhiều người hỏi con, mỗi người một ý, ác ý và thiện ý đều có cả. Tuy là tâm con còn nhiều dao động, nhưng khi ứng xử ra ngoài thì vẫn như bình thường, con vẫn luôn có sẵn một sự tỉnh táo và cứng cỏi nhất định. Con không sử dụng lý đạo và lập luận gì để trả lời các câu hỏi, con chỉ nói về sự kiện và chỉ sự kiện mà thôi.
Có một chú lớn tuổi, to cao bệ vệ, sau khi dẹp các câu hỏi nhao nhao của những người khác, thì nói với họ là để chú ấy đại diện hỏi con một câu, sau câu này không ai được hỏi nữa: “Việc sáng nay là cháu tự ý làm, tự ý cháu nói ra, hay do bị Thành Hoàng nhập thật, cháu lấy danh dự của cháu ra nói cho chú môt từ thôi, có hay không.” Con bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt tất cả mọi người, rồi nhìn thẳng vào mắt chú đó và trả lời nhẹ nhàng: “cháu không tự ý làm được việc này, còn việc hiểu thế nào tùy mọi người.” Tất cả im lặng một lúc lâu, sau đó chú kia nói là: “vậy thì được rồi, chúng ta đã thống nhất là sau câu hỏi đó, không ai bàn luận gì thêm về việc này.” Sau đó, một anh có vẻ hiểu biết nhất, là chuyên viên nghiên cứu ở Viện Hán Nôm, cũng người làng có nói thêm một câu: “thực ra anh rất thông cảm với em, anh nghĩ việc này là có thật và nếu không phải em, thì sẽ có một người khác trong làng phải làm việc này.”
Câu chuyện thảo luận chính thức dừng ở đây, và mọi người bảo con tự do gọi đồ uống, rồi đi một vòng quanh cái quán đó cho thoải mái. Con đi lên mái tầng thượng, khoảng tầng 5, là tâng trên cùng, con thấy tâm mình có bớt dao động, bình an hơn. Con chợt suy nghĩ về những công việc trần gian của con vẫn làm. Con nghĩ đến những dự án làm với các cơ quan mà con vẫn phải trả tiền feedback, con tự cho rằng có khi như vậy là trộm cắp, tự nhiên con đâm sợ và lo lắng: hay mình bỏ hết những công việc đó đi nhỉ. Rồi con tự liệt kê một loạt những công việc con từng làm từ trước đến giờ, mà có liên quan đến những khoản không minh bạch, hoặc những việc không được coi là việc thiện cho lắm. Tuy vậy nhưng lúc này con vẫn cảm thấy bình tâm hơn, chứ không sợ sệt hoặc chấn động tâm nhiều như những lúc trước nữa. Con đi ra ngoài, hôm đó trời trong và khá lặng gió. Con đứng sát ra phía sảnh ngoài cùng của cái sân thượng, có cái tường hoa chắn khá thấp, chỉ khoảng 60cm. Con đứng chống hai tay lên đó, nhìn lên trời và nhìn xuống đường phía dưới có ánh đèn, nhìn những người đi qua đi lại.
Bất chợt con thấy rùng mình và có cảm giác gì đó rất khác lạ trong người. Tuy lúc đó con chưa được tinh ý như sau này, con cũng vẫn kịp hiểu là chư vị lại đang gia trì gì đó cho con. Con thấy trong đầu mình khởi lên một loạt những ý niệm về sự sống và cái chết, sự vô thường của cuộc sống và chẳng có cái gì tồn tại trong cuộc sống mà đáng giá cả. Rồi tất cả mọi việc trên đời, các quan hệ từ ruột thịt, đến họ hàng, tình yêu, tình bạn, hàng xóm, đồng nghiệp, người dưng … đều vô nghĩa cả. Có nghĩa chẳng có gì quan trọng và đáng giá. Khi đó mắt con vẫn nhìn xuống dưới đường, đầu con lại có ý niệm, là sự sống không đáng giá như vậy, thì sự chết có gì kinh khủng đâu, nếu đứng ở đây, chỉ cần bước ra ngoài một bước, thì rơi xuống kia có gì là ghê gớm. Như vậy đơn giản là chết thôi. Có nghĩa bước ra ngoài kia có thể hết tất cả mọi phiền não.
Những ý niệm như vậy cứ tự nhiên tuôn ra trong đầu con, và sau đó, con giật mình chợt hiểu. Chư vị đang dạy cho con bài học về sự sống và cái chết. Chư vị cho con trải nghiệm là nếu con là người bình thường, gặp phải việc gì đó sốc chẳng hạn, thì khi đến số chết, siêu hình có thể nhẹ nhàng can thiệp vào tâm trí, thì việc tự sát chẳng có gì là khó cả. Lúc đó chỉ là cách tự sát thế nào thôi: nhảy từ trên cao xuống, nhảy xuống biển, xuống hồ, tự thiêu, tự bắn, thắt cổ, lao đầu vào tầu hỏa hay ô tô, v.v.. đều tương đương nhau.
Nghĩ ra bài học đó, con toát hết cả mồ hôi, sau này con cứ phân tích mãi bài học trải nghiệm này, con nhận ra là chư vị đã rất khéo léo cho con khởi phát những tâm niệm đó, nhưng vẫn để cho đầu óc tỉnh táo của con song song chứng kiến và phân tích tạp niệm đó, và chư vị tính toán đến khả năng đủ lý giải và dừng lại trước các tạp niệm kia cho đên khi con đủ hiểu thì dừng lại.
Nhưng cũng coi như là con đã bước đến đứng trên ngưỡng cửa của cái chết, tự con hiểu được rằng hoàn toàn con đã có thể đã bước ra ngoài khoảng không đó và coi nhẹ như lông hồng.

Bệnh và họa.
Bệnh và họa thực là không hẳn là một khái niệm xấu như quan niệm của số đông quần chúng. Nếu chấp nhận giả thuyết rằng con người khi sinh ra trong một kiếp sống, thì vẫn luôn phải tự trả nợ nghiệp của chính mình. Như vậy thì bệnh và họa cũng chỉ là những hình thức trả nợ mà thôi. Khi đến hạn thì nợ nghiễm nhiên và bắt buộc phải trả. Có thể thần linh cho trả chậm hoặc nhanh tùy theo đối tượng và hoàn cảnh.
Việc được giảm nợ hoặc xóa nợ lại là việc khác, khi đó con người đã hoặc sẽ lập được công đức với thần linh trong kiếp sống này, thì mới được xem xét.
Đối với những đệ tử tu hành theo chánh đạo của Thần linh, như các đệ tử Mật Tông Thiên Đình, thì việc được giảm nợ, xóa nợ là hoàn toàn có, và tương đối phổ biến. Tuy nhiên đó hoàn toàn không phải là mục đích của việc tu học. Đó đơn giản chỉ là phần thưởng khuyến khích đệ tử theo quan điểm thoát bệnh, giảm họa là may mắn. Phần thưởng không phải là mãi mãi nếu đệ tử vẫn mãi không hiểu được đó chỉ là phần ngắn hạn.
Về mặt dài hạn, mục tiêu của việc tu học là đệ tử cần thu hoạch được trí tuệ, hiểu được lý đạo, luật trời, luật đạo của thần linh một cách sâu sắc. Khi hiểu được phần lý đạo nào, hay còn gọi là chân lý về khía cạnh nào đó, thì đệ tử cần thiết phải thể hiện thực sự vào đời sống hữu hình, chứ không chỉ đơn thuần là hiểu theo nghĩa biết trong đầu rồi để đó, không có sự vận dụng và thực hành vào cuộc sống.
Ví dụ:
Hiểu cúng kiếng chỉ là hình thức, thì đệ tử có dám bỏ hết các tập quán cũng lễ ngày rằm, mùng một hàng tháng, hay khi cúng kiếng, có dám bỏ hết các lễ vật hữu hình như ly nước, nải quả, bánh kẹo, giò chả, gà thịt, v.v… đi hay không.
Hiểu về bệnh: khi tu học mà đệ tử vẫn gặp bệnh, thì có hiểu bệnh là đương nhiên, và cũng là dịp để mình trả nợ, chư vị đã tính tối ưu cho mình rồi, thì có bình an mà đón nhận bệnh hay không.
Hiểu về họa: khi đang tu học, dù mới hay đã tu lâu, mà gặp họa, thì có hiểu là cũng là việc đương nhiên mình phải trả, chư vị cũng đã tính kỹ cho mình rồi, tối ưu cho mình rồi và có bình an mà đón nhận hay không.

Như vậy, theo con hiểu, bệnh và họa là việc đương nhiên con người phải gánh chịu, nó thực ra là sự phiền não khi xảy ra với bất cứ ai. Nhưng nhìn xa về tổng thể sự phát triển tâm linh của một linh hồn, thì đó là việc chẳng phải là xấu, nó chính là những lần trả nợ nghiệp của linh hồn. Như vậy, không nhất thiết phải cầu xin chư vị cho tránh hết bệnh và họa làm gì cả, mà có xin cũng đâu được phê duyệt hết.
Có lẽ điều khó khăn nhất với con người nói chung và đệ tu học nói riêng, đấy chính là thái độ có chấp nhận được hay không, sau khi đã bị xảy ra bệnh họa, ngay cả khi hiểu rõ lý đạo rồi, thì tâm có đủ bản lĩnh để bình an hay không.
Khi tu học, cứ việc tu học bình an, chư vị thánh thần có xét cho ai đó được giảm hoặc được xóa nợ bệnh và họa thì cũng tuân theo nguyên tắc: chư vị sẽ tự xét theo công đức của người đó, ai xứng đáng được thì sẽ được, còn ai chưa được hoặc không được thì cũng đương nhiên mà đón nhận kết quả hợp với mình nhất.
Trong trường hợp mình không có đủ công đức, thì việc cầu xin được giảm nợ, thoát nghiệp là việc vô nghĩa. Cho nên khi hiểu như vậy, thì không cần cầu xin, cứ bình an mà tu học chăm chỉ là tối ưu nhất cho kiếp sống này.

Chết.
Con suy nghĩ sự chết cũng theo như quan điểm với suy nghĩ về bệnh và họa ở trên. Có điều chết thì đặc biệt hơn hẳn bởi vì cái sự kiện đó nó vốn là điều khủng khiếp và tác động rất mạnh trên nhiều phương diện đối với con người.

Nếu như thực sự hiểu chết theo ý nghĩa nợ nghiệp, có nghĩa cái chết cũng chỉ đơn giản là một món nợ lớn con người phải trả trong kiếp sống này, sẽ không quá phải lo sợ với cái chết.

Trong một cuộc đời của đa số con người, chắc sẽ có ít nhất một vài lần suýt chết. Cũng là những lần may mắn trả được nợ to, nhưng không hẳn vì vậy mà người ta bớt sợ cái chết và việc cái chết sẽ có thể tiếp tục ập đến trong một lần tiếp theo. Những lần suýt chết đó thực ra con người có thể tự mình rút ra được phần nào bài học về cái chết, tuy nhiên chẳng có mấy ai hiểu được cặn kẽ về cái chết cả. Người có thể thực sự hiểu đủ về cái chết, khi và chỉ khi họ may mắn được tu học và có đủ lý đạo để lý giải hợp lý cho những trải nghiệm đó.

Bản năng sinh tồn: khi rơi vào trạng thái nguy ngập của bệnh, họa hay sắp chết. Đột nhiên người ta hay có những hành động và quyết định rất sáng suốt và vô cùng hiệu quả để thoát hiểm. Con hiểu thực ra đó chính là sự chỉ dẫn của siêu hình khi người đó chưa đến số chết, và bản án siêu hình được giảm hoặc hủy đi. Nên siêu hình lúc này vào chỉ dạy cho con người hành động theo bản năng hay vô thức để tự thoát ra được trạng thái nguy ngập đó.

Các quan niệm về cận tử, có giá trị gì không?
Con tìm hiểu qua internet thì thấy rất nhiều dân tộc, tôn giáo có đưa ra các quan niệm về cận tử.
Theo như trải nghiệm sơ sài về cái chết của bản thân con, và suy diễn theo nghĩa của món nợ - trả nghiệp mà thần linh làm trọng tài phân xử, thì các khái niệm cận tử của các dân tộc và tôn giáo thực ra đều không có giá trị thực tiễn gì cả.
Có nghĩa là, không có khái niệm cận tử nào tồn tại. Con người ta có thể chết theo rất nhiều cách khác nhau. Đơn giản là linh hồn người ta bước ra khỏi thân xác và được đi vào một cõi siêu hình khác. Như vậy, các khái niệm thể vía, thể phách, lục đạo, địa ngục, thiên đường v.v... chỉ là những khái niệm tự con người nghĩ ra mà không có thật. Những kinh nghiệm cận tử có thật của những người được đưa từ cõi chết trở về, ví dụ, của bác sĩ người Mỹ về linh hồn ông đi du lịch, của bà Ba Sương trong đạo Cao đài, ... tất cả chỉ là 1 sự gia trì nhỏ bé của Thánh thần cho một vài cá thể con người, đơn giản để chứng minh chết là việc linh hồn đi vào một cõi siêu hình khác, nhưng cụ thể nó thế nào thì không phải những gì ai đó được gia trì đi vào đó mô tả lại có nghĩa nó là như vậy.
Cấu trúc, trật tự, hay kiến thức về cõi siêu hình mà linh hồn được tiếp dẫn hoàn toàn không nằm trong phạm vi hiểu biết của con người. Nhưng có nhất thiết phải tìm hiểu và làm rõ về nó không, con nghĩ việc này là không cần thiết với đại đa số các đệ tử trong suốt cuộc đời tu học

Tu học để thu được kết quả gì.
Theo con hiểu, tu học với thần linh trong MTTĐ, không đơn giản là để cầu mong sự may mắn ngắn hạn như chữa khỏi được bệnh, có được cuộc sống vật chất dễ dàng hay luôn gặp hên, tránh họa hay thoát chết. Những cái đó chỉ đơn giản là những phần thưởng nhỏ tùy theo công đức của đệ tử.
Về lâu dài, tu học là cần có trí tuệ để hiểu được rằng phước họa đều là các mặt của đời sống, đều có ý nghĩa nhất định trong kiếp sống của con người. Việc rèn luyện cho trí tuệ, tâm linh được tăng trưởng mới là mục đích dài hơi.
Việc đệ tử vượt qua được các bài học sơ cơ như về thần thông, linh cảm, năng khiếu, bản năng sinh tồn, ... đều là sự thị hiện của thần linh; vượt qua được những quan niệm sai lầm của các tôn giáo, tư tưởng, tập quán, phong tục, tín ngưỡng, ... mà con người tự nghĩ ra, tự xây dựng lên mà không đúng với chân lý, thì mới được coi là vượt qua bài học căn bản. Mà diễn đàn vẫn gọi là rác tư tưởng của nhân loại. Khi đầu óc đã sạch sẽ, không còn rác nữa, thì giai đoạn tu học thực sự mới bắt đầu để tăng trưởng được trí tuệ.

Có nghĩa là, khi qua được giai đoạn căn bản, thì những bài học thực sự của đệ tử sẽ vô cùng thú vị.
Dạ, con viết dông dài xin được nêu cách con hiểu biết về cái chết ạ.

Con kính xin Tổ, Thầy, huynh tỉ chỉ dạy cho con với ạ!!!
Thachanhtrang-VTHB
Về Đầu Trang Go down
 
Chết: có thực sự đau buồn và đáng sợ không?
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MẬT TÔNG THIÊN ĐÌNH :: KHU VỰC CHÍNH FORUM :: HƯỚNG DẪN THỌ NHẬN ĐIỂM ĐẠO - ẤN CHỨNG - HÀNH ĐẠO :: ẤN CHỨNG - HÀNH ĐẠO - QUÁ TRÌNH TU TẬP-
Chuyển đến 

free countersFree forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a free blog