WWW.PHATGIAO.TK



Diễn đàn đã chuyển về địa chỉ mới chuyển hướng đến www.matphap.com ... Đang chuyển hướngHoặc click vào link sau: http://www.matphap.com
Đang chuyển hướng đến địa chỉ mới/title> <a href="https://www.forumvi.com" target="_blank">forumvi.com</a>

Share | 
 

 Năm Bức Huấn Thư

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Ban Quản Trị
Ban Quản Trị
avatar

Pháp Môn : Hiển Giáo
Tôn giáo : Đạo Phật
Bài viết : 544
Số lần cảm ơn : 74
Điểm Cống Hiến : 2147486768
Tham gia : 27/05/2009

Bài gửiTiêu đề: Năm Bức Huấn Thư   2/1/2010, 21:04

Sưu tầm và đang lại từ các bài trên TGVH
LỜI GIỚI THIỆU


Cách đây 30 năm, một tu sĩ chợt nhận được điển quang từ vũ trụ, một vị vô hình đã truyền dạy cho tu sĩ ấy Năm bức Huấn thư.

Kể từ ngày ấy đến nay, vị tu sĩ đã giữ kín câu chuyện không nói với ai, và âm thầm công phu tu luyện.

Nay được sự đồng ý của các vị vô hình, tu sĩ ấy đã truyền lại Năm bức
Huấn thư cho một NNC có đức độ, và mong muốn chia sẻ với những đạo hữu
có nhân duyên.

Thay mặt các đạo hữu của TGVH chân thành cảm ơn vị tu sĩ và NNC.


Được sửa bởi Admin ngày 2/1/2010, 21:12; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Admin
Ban Quản Trị
Ban Quản Trị
avatar

Pháp Môn : Hiển Giáo
Tôn giáo : Đạo Phật
Bài viết : 544
Số lần cảm ơn : 74
Điểm Cống Hiến : 2147486768
Tham gia : 27/05/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Năm Bức Huấn Thư   2/1/2010, 21:06

BỨC HUẤN THƯ THỨ NHẤT

Một cây làm chẳng nên non, một cánh én chẳng làm nên mùa Xuân đó là
điều hiển nhiên của lý duyên. Ta tự biết một mình Ta không làm nên kết
quả để giúp cho mọi người mở trí, hiểu thêm về luật Tiến Hóa của Vũ
Trụ, về Càn Khôn nhất thống giáo ở cõi Vô Vi, để ai ai sớm thức tỉnh mà
phụng sự cho Kỷ Nguyên Thánh Đức sắp mở màn trong những năm sắp tới đây.

Lâu nay các con chưa hiểu các tôn giáo đạo phái ở thế gian đều từ một
Cội Nguồn mà ra cả, nên chia năm xẻ bảy đố kỵ, tỵ hiềm, xung đột nhau
về mặt giáo lý, chứ không biết rằng giáo lý mỗi tôn giáo mỗi một nơi
khác nhau cho phù hợp với trình độ tiến hóa của chúng sinh ở nơi đó.

Không phải các giáo lý mâu thuẫn nhưng vì tâm lý và trình độ của Đông
và Tây phương khác nhau, chênh lệch nhau nên giáo lý phải được mở dạy
cho phù hợp ở hai phương Đông và Tây.

Phật giáo thời chấp chẳng có linh hồn, chỉ có thần thức chơn thần ở
trong trạng thái luân hồi sinh tử trong ba cõi sáu đường. Còn Thiên
Chúa giáo thời chấp chẳng có luân hồi sanh tử, chỉ có linh hồn lên
thiên đàng hoặc xuống hỏa ngục mà thôi.

Sự mâu thuẫn này không phải giáo lý giữa hai bên, mà do sự nghiên cứu
tu học của môn đồ hai bên chưa đến nơi đến chốn còn nặng nề ngã chấp,
cứ bảo thủ Phàm trí của cái Ta cho mình là đúng, cho người là sai, cho
nên mới xảy ra sự kiện nói trên.

Bây giờ Ta thử hỏi các con?

1. Nếu chẳng có Linh Hồn thì cái gì bị đọa ở địa ngục? cái gì qua cõi
trung giới hoặc cõi thượng giới? Có phải đó là Thần Thức chăng?

Như vậy Thần Thức hay Chơn Thần còn gọi là Chủ Nhơn Ông, chính là tên gọi khác của Linh Hồn, tức Tiểu Hồn con đó thôi.

2. Còn chấp chẳng có Luân Hồi, luân là đi, hồi là về, thời cái gì tách
khỏi Cha ra đi? Cái gì xuống hỏa ngục luyện tội? Cái gì lên Thiên Đàng
hưởng phước? Cái gì trở về Hiệp Nhất với Chân Lý Tối Thượng?

Đi học đạo Tiến Hóa trong nhiều kiếp để trở về Hiệp Nhất với Thượng Đế nếu không gọi là Luân Hồi thời gọi là gì?

Khi mâu thuẫn giữa các bên đã được hòa giải, mong rằng các con sớm thức
tỉnh tu học với tất cả các giáo lý của mọi tôn giáo đặng bổ túc, làm
giàu thêm cho giáo lý của mình.
Về Đầu Trang Go down
Admin
Ban Quản Trị
Ban Quản Trị
avatar

Pháp Môn : Hiển Giáo
Tôn giáo : Đạo Phật
Bài viết : 544
Số lần cảm ơn : 74
Điểm Cống Hiến : 2147486768
Tham gia : 27/05/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Năm Bức Huấn Thư   2/1/2010, 21:08

BỨC HUẤN THƯ THỨ HAI

Thân thể của xã hội có lành mạnh hay không chính là nhờ những tế bào
gia đình mà có, con người tu và gia đình cũng vậy. Song song với xuất
gia cũng nên phát triển tu tại gia tùy theo căn kiếp của từng người,
gọi là đời đạo song tu, để vừa lo tròn Nhân đạo lẫn Thiên đạo cùng một
lúc. Người tu nên chọn cách nào đừng gây khổ lụy cho gia đình. Nếu gia
đình đồng ý cho xuất gia thì càng tốt. Nếu đi xuất gia mà đem lại buồn
khổ cho người thân (nhớ thương, sanh bịnh) thì người tu nên tu tại gia
để tránh nghiệp cho người thân.

Tu là sửa tâm tánh càng ngày càng đi đến thiện lành, tôn giáo đạo phái
chỉ là hình thức hữu vi, phương tiện giúp cho người tu có điều kiện để
tiến hóa mà thôi. Chính xác thân tứ đại đã là ngôi chùa, linh hồn tạm
trú trong một kiếp đặng tu. Thế nên con tu tại gia cũng ở trong nghiệp
chướng này mà có xuất gia đi nữa linh hồn con cũng không ra khỏi xác
thân nghiệp chướng ô uế này đâu.

Phải lấy xác thân làm tu viện, làm chùa.
Lấy tâm thức làm đạo sự.
Lấy ngoại vật làm kinh sách.
Lấy tình thương làm bè bạn.
Lấy giới luật làm thực phẩm.
Lấy nhẫn nhục làm quần áo.
Lấy tinh tấn làm giải trí.

Tu học cho đến khi nào giác ngộ, coi gia đình là chùa, người thân thành
tăng ni, họ hàng bà con thành bổn đạo. Thiên Đàng tại thế, Niết Bàn
cũng ở Ta bà này chứ không đâu xa. Đắc thì ở đâu cũng là Niết Bàn, còn
chưa đắc thì ở đâu cũng là Địa Ngục con à.

Thế nên com muốn đạo đức hóa xã hội, tức là đang phụng sự cho Thiên Cơ
rồi. Tự giác được Ta rồi mới Giác theo gia đình, cho xã hội quốc gia,
cho thế giới, cho chúng sinh vạn vật… Các vị Giáo chủ nổi tiếng về trí
tuệ về đạo đức, đều phải tự giác mình trước rồi mới độ cho người.

Này các vị giáo phẩm!

Nếu như mình còn tham, còn si, còn hỉ – nộ – ái – ố … theo kiểu phàm
phu, còn ham danh vọng làm Chủ Phẩm, Giáo hoàng, Hồng y, Giám mục, Tăng
thống, Hòa thượng, Thượng tọa, khoe khoang kiêu ngạo, tự tôn tự xưng
đại diện cho Chúa, thay mặt cho Phật, ăn trên ngồi trước, lại còn vẽ
thêm giáo lý, chứa thêm giáo điều, tự giam trong ngu muội để kích động
theo kiểu tà đạo đưa đến chết chóc, khổ đau cho chúng sinh, tức là đã
bị Ma Vương Nghiệp Chướng hết.

Phật là Tự Tánh, Chúa là Tự Thế, tuy danh từ chia hai nhưng bản chất
vẫn là một. Phật dạy: “lấy âm thanh sắc tướng mà tìm cầu Ta là xa lìa
Như Lai rồi”, thế tại sao không dẫn chúng sanh quay về nội tâm để quán
cho thấy Tánh, mà lại đòi hỏi những quyền lợi hữu vi giả tạm bên ngoài.
Giờ đây các hãy thức tỉnh lên đi, thức tỉnh mau lẹ, qui hiệp, hiểu sâu
rộng giáo lý Cội Nguồn, từ một gốc mà ra, để rồi xóa bỏ phân biệt, chia
rẽ, đố kỵ, tỵ hiềm… cùng nhau bắt tay huynh đệ thương yêu chung lưng lo
xây dựng Kỷ Nguyên Thánh Đức.

Này các tu sĩ chơn tu!


Trường thi là Thế Gian này, phòng thi là cõi Ta Bà này, đề thi là Chơn
Lý Tối Thượng, rớt hay đậu là nhờ vào chính các con. Muốn khỏi rớt thì
phải siêng năng tinh tấn, công phu, công quả, công trình để phát triển
Bi – Trí – Dũng, vượt qua cản trở của Phàm Ngã. Để phụng sự cho cơ Qui
hiệp về đạo, Qui nhất về đời, Hoằng tâm Hoằng bản, giúp cho chúng sanh
có điều kiện Hoằng dương Chánh pháp, cứu nạn, cứu khổ cho đời. Đây là
cách học bài và làm bài đó các con.

Này các Linh Hồn tiến hóa cao!

Các vị Bồ Tát tiến hóa cao đã nguyện cùng Ta xuống trần gian này đang ở
rải rác khắp nơi, ẩn lớp áo đạo cũng như đời, tục lẫn tăng, hồng y,
giám mục, linh mục, thượng tọa, hòa thượng, đại đức…, luật sư, học
sinh, sinh viên, công nhân, nông dân! Phật pháp bất ly Thế gian giác.
Đây không phải là thời kỳ các con tiến hóa cao ngồi yên một chỗ để chờ
người ta thỉnh cầu kinh sách thì mới đưa ra. Như thế thời biết bao giờ
Kỷ nguyên Thánh Đức mới thành tựu được.
Về Đầu Trang Go down
Admin
Ban Quản Trị
Ban Quản Trị
avatar

Pháp Môn : Hiển Giáo
Tôn giáo : Đạo Phật
Bài viết : 544
Số lần cảm ơn : 74
Điểm Cống Hiến : 2147486768
Tham gia : 27/05/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Năm Bức Huấn Thư   2/1/2010, 21:08

BỨC HUẤN THƯ THỨ BA

Thế nào là Nói Thật?

Nói thật là “Nói Láo” trong Minh Triết Vô Lượng, để đem lại an lạc, nhẹ
nhàng, sáng suốt cho tha nhân, giúp cho mọi người theo kịp đà Tiến Hóa
của Càn Khôn Vũ Trụ.

Có lẽ các con ngạc nhiên khi nghe Ta kết luận như thế khi nhập đề cho bài giảng này.

Thật vậy! Nói láo đúng lúc là nói thật, nói thật không đúng chỗ là nói
láo. Nói thật là lời nói thiện lành cao cả, mọi lời nói ra đều đem lại
lợi ích, lợi tha, xóa bỏ hận thù, tỵ hiềm, chia rẽ, đem lại hòa ái
thương yêu, giúp đỡ nhau tiến hóa đến chỗ an lạc.

Lâu nay các con mê chấp tưởng rằng nói thật là thấy sao nói vậy, nói y
theo sự diễn biến các pháp xung quanh ta. Nhưng Ta thử hỏi các pháp
diễn ra xung quanh các con có thật hay không? có thật hay là chúng hư
huyễn giả tạm?

Lời Thích Ca có dạy trong Kinh Kim Cang:
“Nhất Thiết Hữu Vi pháp,
Như mây huyễn ảo ảnh,
Như Lộ Diệt Như điển.
…Tác Hư Thị quán”.


Tất cả các pháp hữu vi đều như giấc mộng ảo như ảo ảnh, như sấm, sét,
chớp mà thôi chứ không thực có. Như vậy mới y theo các pháp diễn biến
quanh con tức là con cũng “Nói láo” rồi.

Các pháp không thật thời làm sao lời nói của con thật được phải không
con? Vì lời nói của con nhằm diễn tả lại các pháp xung quanh con mà
pháp xung quanh con đều hư huyễn nên lời nói mà con cứ ngỡ là thật té
ra cũng “Láo” mà thôi.

Cho nên giờ đây Ta phá mê chấp cho con được hiểu rõ thế nào là nói
“Thật”, biết nói thật hơn chứ không phải bo bo giữ theo những giới cấm
“không vọng ngữ” theo kiểu Phàm trí mà trật lố.

Thật ra không phải là kinh sách dạy sai mà do các con hiểu sai. Phật
cấm không vọng ngữ theo kiểu Phàm trí, không vọng ngữ nghĩa là đừng nói
những lời hư vọng không chơn chánh, chứ không cấm nói láo.

Lâu nay các con mê chấp tự cột vào giới luật chứ các con đâu có hiểu
rằng giới luật để ràng chứ không buộc cứng người tu vào đó. Giới luật
là Duyên là công năng hỗ trợ cho các con mà thôi, còn yếu tố quyết định
là Nhân là công năng tạo tác, tức nghiên cứu tu học, để thấu triệt đạo,
để phá mê chấp cho chúng sanh bỏ trí phàm, phá các điều si mê ám
chướng, là lớp mây mù tà kiến bao trùm tâm trí sáng chói trong Tiểu Hồn
Con.

Rốt rồi biết cách nói láo cũng là nói thật và không biết nói thật cũng
là nói láo. Thế nên người tu phải tham cứu để học nói láo, biết cách
nói láo hơn đặng phụng sự cho cơ Tiến Hóa của Càn Khôn Vũ Trụ.

Nhớ đừng “Nói thật” trong ngu muội làm trì trệ sự tiến hóa của tha nhân
mà mắc tội với Trời Đất nghe con. Các con đừng tưởng các vị Giáo chủ và
Ta thật thà, chất phác, hiền lành theo kiểu phàm trí. Các Vị đều “nói
láo” đó con. “Thị chư pháp không tướng” tức là các điều pháp không thật
có, thế sao Phật lại bảo luân hồi sanh tử, niết bàn, chúng sanh, chư
phật? Té ra cũng “Nói Láo”.

Ta dạy Chân lý vốn không, thế mà Cha giảng nào là Tự Nhiên pháp,Vô Sở
pháp, Bất Tử Duy pháp… hóa ra Ta cũng “Nói Láo” đó thôi. Nhưng các con
phải khá nhớ rằng “Láo” cũng là “Láo” trong Minh triết Vô Lượng nghe
con.

Kinh sách do Ta và các Vị Giáo chủ giảng ra chỉ là hữu vi, giả tạm, là
hư ảo, đó là những phương tiện tạm thời. Có một cách này thôi, đó là
con phải luôn luôn tự xét lấy mình, xét trong từng ý nghĩ, xét trong
từng lời nói, hành động, kiểm soát mình luôn luôn, kiểm soát từng ngày,
từng giờ, từng phút, từng giây xem có tiến hóa hay không. Có bố thí sự
sáng suốt an lạc cho chính mình hay không. Đây mới là phương tiện Thật
Sự, phương tiện Đời Đời, phương tiện Vô Vi Siêu Thoát đó con. Hãy ráng
giữ nghe con.

Này các con yêu quí!

Đừng đi tìm Chân Lý nữa! Hãy dừng lại, hãy buông dứt hết thảy mọi pháp,
bỏ luôn cả pháp “đi tìm”. Chân Lý sẽ thể hiện, Tánh sẽ biện bày. Chân
Lý vốn Không. Đi tìm là mắc kẹt vào cái có, đi tìm là đã xa lìa Chân Lý
rồi. Vì ngay bản thân cái tìm đã là Chân lý Tối Thượng tức Thượng Đế.
Chữ “Không” Ta cũng giảng ở đây tượng trưng cho Vô ngã Vô Vi chớ chẳng
“Không” đối với “Có” – hữu vi theo lối của Phàm Trần.

Ta nhắc lại cho các con rõ Chân lý giảng trong kinh sách chỉ là cái
bánh vẽ trên giấy, thấy mà ăn không được. Cái bánh thật tức là Chân Lý
thật sự nó có sẵn trong Tiểu Hồn Con rồi, phải ráng tìm cho ra cái bánh
này để ăn mới mong về cõi Siêu Thoát được nghe con!

Chỉ khi nào Huệ nhãn con mở được rồi, hiểu được căn duyên tiền nghiệp
vận chuyển của mọi chúng sanh thời con mới được “Nói Thật” dù phải gây
đau khổ cho mọi người. Sự “Nói Thật” này không phải xuất phát từ sự căm
thù mà do sự rung động của trái tim yêu thương muốn chỉ rõ tiền nghiệp
mà họ phải trả, để họ hết sợ nghiệp lực làm dữ gặp dữ, giúp họ ăn năn
sám hối, thức tỉnh.










__________________
Về Đầu Trang Go down
Admin
Ban Quản Trị
Ban Quản Trị
avatar

Pháp Môn : Hiển Giáo
Tôn giáo : Đạo Phật
Bài viết : 544
Số lần cảm ơn : 74
Điểm Cống Hiến : 2147486768
Tham gia : 27/05/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Năm Bức Huấn Thư   2/1/2010, 21:08

BỨC HUẤN THƯ THỨ TƯ

Thôi rồi con! Thôi rồi con!
Rồi đây thế giới sẽ tiêu mòn
Nhân loài thảm sát vì đại nghiệp
Nhìn thấy trần gian dạ héo hon.

Thôi rồi con! Thôi rồi con!
Hoàn cầu biến động, nước non mòn
Năm châu tan tác trong thù hận
Các nước văn minh bị khảo đòn.

Ta đã hết lời khuyên nhủ răn
Mà sao con trẻ vẫn hung hăng
Vẫn thèm uống máu, ăn xương thịt
Vẫn thích Trần gian, bỏ đạo Hằng.

Nghiệp sát dâng lên ngút tận Trời
Là bởi vì đâu hỡi con ơi?
Bởi vì ganh ghét, căm thù hận
Hay bởi vì con cãi lại Trời.

Mỗi bước Trần gian mỗi bước sầu
Muốn về trên ấy thấy đau đau
Nán lại chờ con dìu con dại
Mà sao con chẳng tiến mau mau?

Thời gian qua tựa như tên bay
Lòng Ta chua xót thấy cay cay
Lòng Ta mong muốn con quay lại
Đừng mến Trần gian bỏ Hội này.

Hội này Chung kết của Càn Khôn
Tổng kết ba ngươn đón Tiểu Hồn
Thử được bao nhiêu về đó trẻ?
Gắng lên con trẻ cõi Thiền môn.

Cửa Thiền Môn nay đà rộng mở
Chờ các con muôn thưở muôn đời
Con ơi con hỡi con hời!
Con về sớm sớm Ta thời nhớ mong.
Về Đầu Trang Go down
Admin
Ban Quản Trị
Ban Quản Trị
avatar

Pháp Môn : Hiển Giáo
Tôn giáo : Đạo Phật
Bài viết : 544
Số lần cảm ơn : 74
Điểm Cống Hiến : 2147486768
Tham gia : 27/05/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Năm Bức Huấn Thư   2/1/2010, 21:08

BỨC HUẤN THƯ THỨ NĂM

Theo cơ vận chuyển của Càn Khôn Vũ Trụ tức Chân Lý Âm Dương nhứt bản
tán vạn thù, vạn thù qui nhứt bản, Ta dụng các phần Điển Quang của Ta
xuống thế mở đạo.

Tùy theo trình độ và tâm lý chúng sinh, tùy vào chiều hướng xã hội, tùy
nơi hoàn cảnh lịch sử của từng địa phương, từng thời kỳ mà Ta cho mở
các cấp đạo cao thấp khác nhau để các con nghiên cứu thức tỉnh tu học,
đặng trở về Hiệp nhất cùng Ta phụng sự cho Cơ Tiến hóa Đời Đời.

Này các con ơi! Nước trong dòng sông cuối cùng rồi sẽ đổ ra biển cả.
Các cành của thân cây đều từ một gốc mọc lên. Các nhánh đạo tại Trần
Gian tuy chia năm xẻ bảy nhưng cùng bởi một gốc mà ra cả.

Ta cho mở Nhân đạo trước để các con học đạo làm người. Lúc mà nhân Đạo tạm tròn Ta cho mở Thiên đạo để giúp các con ý thức vươn lên.

Thế nên tùy trình độ đạo đức và trí tuệ của các con mỗi nơi mỗi khác Ta
cho mở các cấp đạo cho mỗi chỗ mỗi thay đổi khác nhau cho phù hợp với
mỗi trình độ các con đặng tu học tu hành. Hãy ngẫm lại coi, nơi Đông
phương Ta cho mở Đạo Khổng, Đạo Lão tại Trung Hoa; Đạo Bà La Môn, Đạo
Phật tại Ấn Độ; Đạo Hồi tại Hồi quốc, còn nơi Tây cho mở Đạo Thiên Chúa
giáo tại Do Thái; Thần Đạo tại Ai Cập, Hy Lạp .v.v…

Đầu thế kỷ 19 Ta lại nhờ hai vị Đại Tiên (Morya – Kuthumi) xuống mở Hội
Thông Thiên Học để giúp cho nhân loại thế giới phát triển Vô Vi bằng
khoa Siêu hình Tâm linh. Đến nay Ta đích thân phân thanh Điển Quang đầu
thai xuống Thế làm người, để hợp cùng các chi đạo về một mối theo đúng
chu kỳ cho kịp tiến trình vận chuyển của Thiên Cơ.

Lâu nay các con thắc mắc tại sao Ta không mở một loại đạo duy nhất trên
Thế Gian cho khỏe? Mở chi nhiều loại đạo để rồi đố kỵ, tỵ hiềm chia xẻ
lẫn nhau, đạo này thấp đạo kia cao. Các con thắc mắc cũng phải, song Ta
giảng cho các con hiểu thêm chỗ này: Vì trình độ tiến hóa về đạo đức và
trí tuệ mỗi nơi mỗi khác nhau, dân tộc này tiến hóa cao hơn trong khi
dân tộc kia còn tiến chậm, thế nên Ta mới cho mở nhiều cấp đạo cao thấp
khác nhau tùy theo trình độ của các con trên quả địa cầu số 68 này.

Sự kiện này chẳng có gì là khó hiểu, việc học đạo cũng như việc học chữ
tại Trần Gian mà thôi. Học sinh ở trình độ cấp I thầy cho mở cấp I, ở
trình độ cấp II thầy mở cấp II.

Có phân ly phải có qui hiệp đây là định luật bất di bất dịch của Càn
Khôn Vũ Trụ. Phải Thức giác mà Qui hiệp theo Thiên Cơ đó con.

Giờ đây Ta nói cho các con biết rằng, các chi đạo Trần Gian ở mọi nơi
trên thế giới, thuộc tôn giáo nào cũng vậy, không phân biệt dân tộc,
quốc gia, ngôn ngữ, màu da, thành phần giai cấp, có ý muốn cứu khổ quần
sanh, chung lo xây dựng Kỷ nguyên Thánh Đức, phụng sự Thiên Cơ đưa nhân
loại vào thời đại Hoàng Kim, sẽ tìm về quê hương Việt Nam để đón nhận,
học hỏi giáo lý mới này.

Để trở về Thiên Đạo và chỉ có cách trở về này con mới hoàn tất chu kỳ tiến hóa của con,
sau biết bao nhiêu kiếp luân hồi, thăng trầm trong đau khổ buồn thương
khóc hận, trong nhục vinh ở Cõi Trần này. Hãy trở về Quê Xưa Chốn Cũ
thật sự của con, đó là Cõi Vô Vi thanh thoát, an lạc, lâng lâng nhẹ
nhàng giải thoát, tức Cõi Niết Bàn hay Thiên Đàng đó.

Tiểu Hồn ơi! Các con yêu dấu của Ta ơi! Hãy trở về Quê Xưa Yêu Dấu cho thỏa lòng mong đợi của Đại Hồn.
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Năm Bức Huấn Thư   

Về Đầu Trang Go down
 
Năm Bức Huấn Thư
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MẬT TÔNG THIÊN ĐÌNH :: Thư Viện :: Thơ văn linh cảm-
Chuyển đến 

free countersFree forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create your own blog