WWW.PHATGIAO.TK



Diễn đàn đã chuyển về địa chỉ mới chuyển hướng đến www.matphap.com ... Đang chuyển hướngHoặc click vào link sau: http://www.matphap.com
Đang chuyển hướng đến địa chỉ mới/title> <a href="https://www.forumvi.com" target="_blank">forumvi.com</a>

Share | 
 

 PHẬT NÓI KINH VÔ LƯỢNG MÔN VI MẬT TRÌ

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Ban Quản Trị
Ban Quản Trị
avatar

Pháp Môn : Hiển Giáo
Tôn giáo : Đạo Phật
Bài viết : 544
Số lần cảm ơn : 74
Điểm Cống Hiến : 2147486768
Tham gia : 27/05/2009

Bài gửiTiêu đề: PHẬT NÓI KINH VÔ LƯỢNG MÔN VI MẬT TRÌ   23/1/2010, 12:29

Mật Tạng Bộ 2 _ No.1011 (Tr.680_ Tr.682)


PHẬT NÓI KINH VÔ LƯỢNG MÔN VI MẬT TRÌ


(Một tên gọi là: Thành Đạo Giáng Ma được Nhất Thiết
Trí)


Hán dịch: Đời Ngô_ Nguyệt Chi Ưu Bà Tắc CHI KHIÊM


Việt dịch: HUYỀN THANH


Nghe như vầy.
Một thời Đức Phật đến tịnh xá Đại Thọ ở nước Duy Gia Ly


Đức Phật bảo
Hiền Giả Đại Mục Kiền Liên:"Ông hãy đi thỉnh Tỳ Kheo đang


dạo chơi ở ba ngàn Đại Thiên Thế Giới, là Đệ Tử
Hạnh với Bồ Tát Hạnh, khiến tập


hội"


Mục Liên nhận
lời dạy, bước lên đỉnh Tu Di, dùng Thần Lực của Đạo, vòng


khắp cõi Phật, cất tiếng báo cho biết. Lúc đó,
Tịnh Xá có bốn mươi vạn Tỳ Kheo


tập hội. Lại hiện Thần Túc khiến cho Thiên Hạ đó đi
theo Tỳ Kheo đều hội họp ở


Tịnh Xá, cúi đầu lễ rồi trụ một bên.


Đức Phật lại
bảo Tuệ Kiến Bồ Tát, Kính Thủ Bồ Tát, Trừ Ưu Bồ Tát, Ngu


Giới Bồ Tát, Khứ Cái Bồ Tát, Khuy Âm Bồ Tát, Đãi
Khí Bồ Tát, Chúng Thủ


Bồ Tát, Biện Âm Bồ Tát, Từ Thị Bồ Tát:"Các
ông hãy đi đến vô ương số nước


Phật ở mười phương, thỉnh các vị Nhất Sinh Bổ Xứ,
Vô Sở Tùng Sinh Pháp Nhẫn


với Bất Thoái Chuyển, Tín Giải Bồ Tát đều khiến
hội họp tại đây"


Liền đều
nhận lời dạy để làm cảm ứng. Thời có tám trăm ức Nhất Sinh Bổ Xứ


Bồ Tát, ba trăm ức Đắc Vô Sở Tùng Sinh Pháp Nhẫn Bồ
Tát, một trăm ức Bất


Thoái Chuyển Bồ Tát, sáu trăm ức Tín Giải Bồ Tát
đều vâng theo Thánh Chỉ của


Đức Phật, dùng Thần Túc đến dự hội.


Hiền Giả Xá
Lợi Phất thấy Đại Chúng tập hội, khởi tâm nghĩ rằng:"Nên hỏi


Đức Như Lai về Hạnh màu nhiệm, diễn hiện điều thiết
yếu ấy khiến cho các Bồ


Tát, tất cả mong ước đều được vô ngại biện, từ xa
nghe mười phương chư Phật ở vô


số cõi nước nói Pháp, nhớ niệm chẳng quên, đến ở
Đạo của Vô Thượng Chính


Chân làm Tối Chính Giác, mau khiến cho Bồ Tát được
bốn Thanh Tịnh. Nhóm nào


là bốn? Một là Nhân Tịnh (người trong sạch), hai là
Pháp Tịnh, ba là Tuệ Tịnh,


bốn là Phật Quốc nghiêm tịnh. Cũng mau khiến cho Bồ
Tát được bốn Nguyện


Duyệt. Nhóm nào là bốn ? Một là Thân hoà duyệt, hai
là Ngôn hoà duyệt, ba là


Ý hoà duyệt, bốn là Diệt hoà duyệt. Đã được bốn Nguyện
Duyệt liền vào bốn


Trì Môn. Nhóm nào là bốn ? Một là Như Văn Hành Nhập
Trì Môn, hai là Nội


Thâm Nhẫn Nhập Trì Môn, ba là Nhân Căn Đức Nhập Trì
Môn, bốn là Tri


Hành Báo Thiện Nhập Trì Môn"


Xá Lợi Phất
suy nghĩ:" Thanh Tịnh Vô Lượng Tuệ Địa của Bồ Tát đó khiến


Đức Phật nói"










Khi ấy Đức
Phật khen ngợi Hiền Giả Xá Lợi Phất rằng:"Lành thay ! Ý chí


muốn khiến cho các Bồ Tát mau thành Trì Hạnh.


Này Xá Lợi
Phất ! Bồ Tát hành câu thiết yếu của Trì (Trì Yếu Cú) này, mau


vào vô lượng Môn, được Trì nhỏ nhiệm kín đáo (Vi
Mật Trì). Ấy là Vô Vi, Vô


Hướng, Như Chính Ý Giải làm ứng, làm diệt, bên trong
sáng tỏ thuận Đạo làm


dấu vết trên hành vi, như Hạnh Vi Diệu chẳng động,
vắng lặng, vô lượng vô thượng


nhỏ nhiệm kín đáo (vi mật), không dơ bẩn, trong sạch
tự nhiên. Ấy là không có


(vô), ấy là không có chỗ nhiễm dính (vô sở trước),
sáng tỏ Quả vui thích mà đại


dũng làm điều được ngợi khen (mỹ dự). Động, không
có động, dùng Chính Động


gần sát Đạo. Nhân hay khéo cùng dạo chơi, không có
trở ngại, vào các Pháp Môn,


kiên quyết mà có Thế Quang (ánh sáng có thế lực) soi
chiếu rộng lớn, từ xa phân


tích nhóm ý (Đẳng Ý), không có gì không vào được,
chẳng phải đoán, giữ lấy điều


thật


Như vậy Xá
Lợi Phất ! Hành trì Bồ Tát chẳng có số đếm, hành vô số Pháp


giúp cho điều chưa biết, cho nên các Pháp chặt đứt
hiểu biết mà chẳng làm chẳng


thấy hợp Pháp, lìa chẳng thấy khởi chẳng thấy
diệt, chẳng có đi lại, Trí của hiện tại.


Cũng chẳng biết Pháp đã thành chưa thành, tuỳ Phật
niệm Hành chẳng niệm


Tướng. Cũng chẳng phải tốt, chẳng phải Chủng Tính,
chẳng phải tụ nhóm theo


(Quần Tùng), chẳng phải Phương Thổ, chẳng lao nhọc
tận, chẳng dùng biết không


có (vô), chẳng phải biết, chẳng phải người trong
sạch (Nhân Tịnh), chẳng phải Pháp


nói, chẳng phải lợi của Ta chẳng phải lợi của kẻ
khác, chẳng phải Pháp Luật, chẳng


phải Hành, chẳng phải trừ, chẳng phải niệm thân,
chẳng phải nhớ người (niệm


nhân) ở tất cả Pháp Hành. Chính vì thế cho nên gọi
là Niệm Phật làm Chính Quy


của tất cả Pháp, làm Tạng của Vô Uý Trì Nghĩa đó.
Diệu Nguyện xong, mãn Đạo


bên trên, dùng chuẩn bị điều tĩnh các Định. Gốc của
tất cả Đức chẳng do Trí ấy, tự


theo Pháp sinh chủng tính, tướng tốt. Hành ấy tự
nhiên, không có Tà Hành, không


có Đoạn Hành


Đấy là Bồ
Tát hay học Trì của vô lượng Môn vi mật, làm bất thoái chuyển nơi


Đạo của Vô Thượng Chính Chân. Tại sao thế ? Đấy là
từ Hạnh của chúng sinh mà


đến vô lượng, được Trì của Hạnh


Khi ấy Đức
Phật nói Kệ là:


_Pháp Không
(trống rỗng) không vọng làm


Vì Đạo đừng
tự ý


Phụng Kinh mà
chẳng loạn


Tức là mau
được Trì


Nghĩa Kinh ấy
vi diệu


Trì vô cực,
thường niệm


_ Người học
văn, tư, Tuệ


Mới được
thành Đạo Hạnh


Bồ Tát được
Trì này


Thường hành,
luôn tinh tiến










Mười phương chư Phật ấy


Nói Pháp, liền được nghe


Tất cả hay thọ trì


Giữ Nghĩa, chính chẳng quên


Ý giải như Nhật Minh (mặt trời sáng tỏ)


Tự ý Vi Diệu Hạnh


Đến nơi Pháp vô thượng


Mở rộng Môn Đại Trì


Tất cả là được Hướng


Vì hay ủng hộ Kinh


_ Giả sử tất cả người


Tận kiếp cũng khó nghe


Thảy hay giải các Kết


Trí ấy chẳng thể cùng


Bậc ngồi Thượng Đạo đó


Được làm Pháp Vương Tử


Sau thường hộ trì Pháp


Nội Tính (Tính bên trong) thích Kinh này


Nơi Bồ Tát quý trọng


Mười phương Phật cũng yêu


Danh dự trùm nơi đời


_ Hành đây làm vô lượng


Tám mươi ức chư Phật


Lúc chết đều được thấy


Tất cả đều trao tay


Tiếp nối hành Trì này


_ Nếu ở ngàn kiếp trước


Gây tạo hạnh chẳng lành


Một tháng có thể trừ


Chỉ nên giữ Kinh này


Nơi Bồ Tát hưng Phước


Ức kiếp đến gom chứa


_ Người khéo tụng Trì này


Một ngày có thể bằng


Niệm ý như cường ý


Suy tư Thượng Trì này


Hướng hành mọi gốc Đức


Đều thành Chí Giác Đạo


_ Giả sử người ba cõi


Tất cả đều là Ma


Chẳng thể hãm hại được










Người chỉ hành Kinh đó


Là nói Huyễn như Đế (chân thật)


Thiết yếu của Cực Pháp


Chư Phật từ đây ra


Nơi sinh ra Đạo Ý


_ Xưa, lúc Ta học Đạo


Được quyết ở Đĩnh Quang


Như hằng sa đẳng Phật


Ta đều ở trong, thấy


Muốn nghe mười phương Phật


Đã nói đều hiểu biết (giác thức)


Nên chuyên tập Kinh đó


Tất cả mau chóng được.


_ Nếu nguyện nghiêm nước Phật


Hợp thành chúng Đệ Tử


Tướng sáng, tuỳ hình tốt


Nên theo Kinh này, được


Hay trừ niệm phóng dật


Bảy ngày chuyên suy nghĩ


Tám mươi ức Phật đến


Cùng trao cho Trì này


Chẳng dùng Ý nghĩ Ý


Cũng chẳng nghĩ Vô Ý (không có ý)


Ý mà chẳng có nghĩ


Sau đó mới được Trì


Nên hiểu kỹ Kinh này


Đừng có quên nơi Đạo


_ Được Trì này như biển


Lại chẳng cần tiền của


Muốn an các Trời, Người


Tất cả nguyện không khó


Đây là Toà của Đạo


Chỉ nên Chính Ý hành


bốn ?


Lại Xá Lợi Phất ! Bồ Tát có bốn Pháp Hạnh mau
được Trì đó. Nhóm nào là


_Đã chán ghét nơi ái dục


_Tự mình không có gây hại cho chúng sinh


_Đem tất cả điều có được để làm bố thí


_ Không có mệt mỏi chán nản, ngày đêm vui với Pháp


Lại có bốn Pháp Hạnh mau được Trì đó. Nhóm nào là
bốn ?










_ Hay quen ở trong ao đầm, núi non


_ Hành Pháp Nhẫn thâm sâu chẳng hâm mộ lợi dưỡng ấy


_ Hành vô lượng Thí


_ Chẳng tiếc thân mệnh


Lại có bốn Pháp Hạnh mau được Trì đó. Nhóm nào là
bốn ?


1_ Vào nghĩa của tám chữ


2_ Tụng, nói thường đã điều ý


3_ Tính bên trong (Nội Tính) hợp với Pháp Yếu đó


4_ Khuyên hành Hạnh của Đạo lớn.


Bồ Tát như đây làm sẽ mau được Trì.


Khi ấy Đức Phật nói Kệ là:


_ Nên vứt Dục Khổ Hạnh


Mau buông Địa ngu si


Không tự ý làm ác


Ác khiến đoạ Ác Đạo (nẻo ác)


Là chẳng làm Cận (Thiển cận) ấy


Chẳng biết việc lợi danh


Ái nhãn (mắt yêu thương) nhìn mọi người


Đều quý như được Sắc (sắc đẹp)


Mọi người có chỗ tranh


Đều do Tham làm gốc


Nên gấp rút dứt hết


Vứt điều đó, được Trì


_ Người muốn Pháp, ngày đêm


Buông việc khác, cầu Đạo


Được Trì rồi Tâm Hướng


Đấy đã thường thấy Kinh


Nhàn rỗi tập Phật Giáo


Trụ đây (thử) chẳng biết đấy (bỉ)


Kham nhẫn không phóng dật


Thường như cứu đầu cháy (cái đầu bị bốc cháy)


_ Pháp chẳng dựa biết Lợi


Cũng chẳng có thân cầu


Thấy, mất nên vứt Lợi


Nhân dùng Lợi làm Hạnh


Thích thay ! Được Phật Giáo


Kính Phật Pháp làm Trí


Kẻ Trí chẳng tham Lợi


Huống chi người hành Pháp


Phật từ lâu đã thành










Cho nên buông lợi cầu


Nên nghĩ nghĩa tám chữ


Khéo viết giữ Kinh này


Thường tụng dùng điều hoà


Cũng dùng khai hoá người


Được ngồi Đại Trí Thự (dinh thự Đại Trí)


Tất cả thấy mười phương


Vô lượng Phật trước mặt


Khuyên thành Đạo Dục ấy


Lại Xá Lợi Phất ! Bồ Tát có bốn Đức làm Trì đó.
Nhóm nào là bốn ?


1_ Thường niệm chư Phật


2_ Chẳng có Hạnh Tà


3_ Mau trừ Hành Cái (ngăn che)


4_ Được vào Trì của vô lượng môn vi mật


Này Xá Lợi
Phất ! Xưa kia, cách nay vô ương số chẳng thể tính Kiếp. Lúc đó


có Đức Phật tên là Bảo Thủ Diệu Vương, hiệu là Như
Lai Chí Chân Đẳng Chính


Giác, Minh Hạnh Thành Vi Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô
Thượng Sĩ Đạo


Pháp Ngư Thiên Nhân Sư Vi Phật Chúng Hữu độ vô lượng
người. Lúc sắp diệt


độ thời có vị Chuyển Luân Vương tên là Quang Bỉnh.
Thái Tử của vị ấy tên là Vô


Niệm Đức Thủ đã một ngàn tám trăm tuổi, theo Phật
được nghe Trì này, rồi liền


phụng hành. Lại bảy ngàn năm chưa từng nằm ngủ. Lại
bảy ngàn năm chưa từng


khởi Thân yêu. Lại bảy ngàn năm chưa từng nghĩ đến
tài lợi. Lại bảy ngàn năm


một lòng nhớ hành chưa từng nghiêng dựa. Lúc đó
liền thấy chín mươi ức Phật, đều


nghe nói Pháp, đều theo thọ trì. Liền làm Sa Môn
trong chín vạn năm, dùng Trì của


vô lượng môn vi mật đó, giải nói cho mọi người ở
trong một đời, thành tựu tám


mươi ức người, khiến hành Đạo của Vô Thượng Chính
Chân, dụ tiến khiến xuất gia,


lập Địa Bất Thoái Chuyển.


Khi ấy trong
Chúng có vị Tôn Giả Tử tên là Nguyệt Hạnh nghe Pháp Yếu


đó, tận tâm nguyện ưa thích. Dùng gốc của Đức đó,
gặp bảy mươi ức Phật, đều từ


Trì được bên trên đạt được vô lượng Biện của các Bồ
Tát. Sau đó ba kiếp đều thấy


chư Phật, khi ba kiếp hết thởi Nguyệt Hạnh được
thành Phật tên là Đĩnh Quang,


hiệu là Như Lai Chí Chân Đẳng Chính Giác, Minh Hạnh
Thành Vi Thiện Thệ,


Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ Đạo Pháp Ngư Thiên Nhân Sư
Vi Phật Chúng


Hữu


Lại Thái Tử
Vô Niệm Đức Thủ ấy, bậc giảng nói Pháp tức ngày nay là Đức


Phật Vô Lượng Thọ ở phương Tây


Các Bồ Tát
trong đời Hiền Kiếp này, nghe Pháp đó, nguyện vui thích đều trừ


bỏ được hành sinh tử trong bốn mươi vạn kiếp sau.










Lại người học
đó muốn mau thành Phật. Nếu được Kinh đó, như có Nguyện


vui thích Ý của Đạo Hạnh. Tức người đó sẽ đứng ở
Địa Bất Thoái Chuyển, đều là


Đạo của Vô Thượng Chính Chân huống chi là viết, trì
tụng, hành. Tất cả người dân


chẳng thể đo lường, nói được Phước ấy


Khi ấy Đức
Phật nói Kệ là:


_ Người thường
tu niệm Phật


Chúng Tà
chẳng thể hại


Hành Cái (che
đậy) dùng mau trừ


Được Diệu Vô
Lượng Trì


Nghe Kinh, Tâm
nguyện vui


Viết, giữ,
kính, phúng tụng


Trời Người
chẳng thể tính


Phước rộng
không có lượng


Sinh ra, liền
thấy Phật


Tin hướng,
chẳng lay động


Thể Giải thâm
Kinh yếu (điều thiết yếu của Kinh thâm sâu)


Mau hiểu
Thượng Đạo này


Được Trì,
chặt nẻo ác


Chẳng mất
Định, đại tài


Sắc đẹp
thường thấy Phật


Liền đến Giác
Thượng Đạo


_ Tôn Giả Tử
nghe giữ


Liền truy biết
Túc Mệnh


Thấy Phật
chín mươi ức


Được Đạo, như
Nguyện ấy


Nếu muốn mau
thành Phật


Đao Lực giáng
chúng Ma


Muốn mãn trăm
tướng Phước


Hành đây,
chẳng có khó


Cọi đầy như
sông Hằng


Gom báu đem bố
thí


So Phước viết
Trì này


Chẳng thể nào
sánh được


Này Xá Lợi
Phất ! Bồ Tát hành Trì đó có tám vị Đại Thần ở trong núi Tuyết


cùng nhau nhìn giúp. Tên các vị ấy là: Dũng Quyết
Thần, Quả Cường Thần,


Nhiêu Dụ Thần, Hùng Mãnh Thần, Thể Hạnh Thần, Thanh
Khiết Thần, Nan


Thắng Thần, Đa An Thần. Các vị Thần này đều đến,
thường nên tắm gội sạch sẽ,


mặc quần áo, màu sắc chính, kinh hành. Thương nhớ
(từ niệm) chúng sinh, nghĩ


Pháp Yếu đó, Thần diện (khuôn mặt của vị Thần)
chẳng xa, đều an định tụng.









Lại có tám
vị Bồ Tát, nay ở tại cõi Trời Dục Hạnh, thường nên giữ nhớ. Tên


các vị ấy là: Vô Ái Thiên, Duyệt Khả Thiên, Trí
Quang Thiên, Hoài Kim


Thiên, Tích Tập Thiên, Nguyện Mãn Thiên, Tinh Vương
Thiên, Hạnh Thẩm


Thiên đều sáng suốt hành Trì này. Cần chân thật duy
trì mà thường cung kính như


ứng hành Vi Diệu Pháp Nhẫn không được xem nhẹ, thử
dùng"


Lúc nói Pháp
đó thời hằng hà sa đẳng Bồ Tát đều được Trì đó mà chẳng


thoái chuyển, sáu mươi vạn vạn Trời và Người chưa
phát Ý Đạo, nay đều phát khởi


đạo của Vô Thượng Chính Chân.


Hiền Giả Xá
Lợi Phất bạch Phật rằng:"Nên dùng tên nào gọi Kinh này?"


Đức Phật
nói:"Thiết yếu của Pháp đó gọi là Vô lượng môn vi mật chi trì.


Một tên gọi là Thành Đạo Giáng Ma được Nhất Thiết
Trí. (Các ông) nên phụng


trì"


Đức Phật nói
điều đó xong thời (hết thảy) đều vui vẻ thọ nhận.


PHẬT NÓI KINH VÔ LƯỢNG MÔN VI MẬT TRÌ (Hết)



10/01/2010
Về Đầu Trang Go down
 
PHẬT NÓI KINH VÔ LƯỢNG MÔN VI MẬT TRÌ
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Tâm lý kinh doanh
» Bài bình luận của thuyền trưởng Tiếu Văn Kinh
» Cá Hổ - Piranha 2010 DVDrip 'kinh hết cả dị...'
» 8 món ăn kinh dị nhất Trung Quốc
» Hướng dẫn nghiệp vụ hàng hải (Capt. Tiếu Văn Kinh)

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MẬT TÔNG THIÊN ĐÌNH :: Thư Viện :: Tài liệu, bài viết tham khảo, nghiên cứu! :: >>>Mật Tông-
Chuyển đến 

free countersFree forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblogs