WWW.PHATGIAO.TK



Diễn đàn đã chuyển về địa chỉ mới chuyển hướng đến www.matphap.com ... Đang chuyển hướngHoặc click vào link sau: http://www.matphap.com
Đang chuyển hướng đến địa chỉ mới/title> <a href="https://www.forumvi.com" target="_blank">forumvi.com</a>

Share | 
 

 Một chuyến viếng thăm âm cảnh

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Ban Quản Trị
Ban Quản Trị
avatar

Pháp Môn : Hiển Giáo
Tôn giáo : Đạo Phật
Bài viết : 544
Số lần cảm ơn : 74
Điểm Cống Hiến : 2147486711
Tham gia : 27/05/2009

Bài gửiTiêu đề: Một chuyến viếng thăm âm cảnh   29/1/2010, 21:48

Một đêm trăng sáng của ngày rằm tháng bảy năm 2004.

Trăng rất sáng roi rõ mọi vật. Thoang thoảng đâu đây mùi hương Nguyệt quế bay trong gió. Gió rì rào rì rào giựt từng cơn nhẹ trên những cành cây chiếc lá. Dưới ánh trăng xuyên mờ, từng hàng liễu rũ đong đưa trong gió. Cảnh vật thật thanh tĩnh. Mọi linh hồn của cây cỏ, con người ánh trăng đang hoà quyện với nhau tạo thành muôn nghìn ý niệm phất phơ trong gió.
Đâu đó bên nhà hàng xóm vang lên tiếng chuông đồng hồ báo hiệu đã đến thời khắc 12h đêm. Mọi người xung quanh đã chìm vào giấc ngủ. Đêm nay, tôi lại không ngủ được. Trong lòng xao xuyến như sắp sửa có một điều gì xảy đến. Đôi ba lần cố ngủ nhưng không tài nào vỗ giấc. Chợt bên tai nghe văng vẳng tiếng kệ lời kinh vang trong hư không. Lời kinh nghe ấm rất thanh thoát của nhiều người xen vào tiếng lốp cốp của tiếng gõ mõ rất nhịp nhàng. Tôi loay hoay tìm xem nhưng chẳng thấy bóng dáng ai cả. Tôi thầm nghĩ có lẽ tiếng kinh đó vang lên xuất phát từ trong tâm của mình. Tôi nhủ thầm: "Đâu, mình ra trước bàn thờ ngồi trì niệm đi tìm tiếng kinh đó coi sao". Nghĩ như vậy xong tôi bèn đến trước bàn thờ đốt nhang và ngồi trì chú.

Tôi trì chú như thế một khoảng thời gian và không biết đến mấy giờ. Lúc này, tâm thức tôi lại nổi lên một vầng trăng sáng. Tôi thấy mình đi vào trong vầng trăng đó và thân tướng tôi hoà với ánh trăng rực rỡ đó lang rất nhanh trong hư không. Lúc đó, tôi không còn thấy thân tướng này nữa mà chỉ biết mình qua ý niệm. Rồi bay tiếp tục từ trên lưng chừng của đỉnh núi bay kéo xuống chân núi. Núi này hình như là núi Thiết Vi trong kinh Phật diễn tả, tôi không dừng trụ lại đó được mà một vầng ánh sáng cuốn tôi đi theo một con đường mà Chư vị gọi là "Con đường Âm cảnh- Địa Ngục giới".
Tôi bay đi rất nhanh đến một vùng biển lớn nằm dưới chân núi Thiết Vi. Đến đây, tôi nhìn thấy rất nhiều Chư vị mặc trang phục cổ xưa. Chân mang giày, đầu đội mão đủ loại. Họ tụ tập lại ngồi trên những toà ghế bằng vàng, ngọc và ánh sáng đủ loại thật uy nghi và trang nghiêm đồng hướng về cõi hư không có vầng ánh sáng lớn.

Khi vừa ra khỏi vầng ánh sáng, thân tướng tôi lại được tốt sáng như mọi người. Thân tôi lúc này cũng mặc áo mão mang hia và sáng đẹp lên. Mọi người xung quanh miềm nở mời tôi vào dự Đại Hội. Đại hội này gọi là "Đại Hội Ân Xá" kỳ ba.

Khi bước vào Đại hội này tự nhiên tôi cũng được ngồi trên Toà ngọc sư tử rất đẹp. Ánh sáng của toà ngọc buông toả vào thân tôi thật thoải mái. Thân tâm tôi cảm thấy rất thanh tịnh. Miệng tự đọc "Úm chiết lệ, chủ lệ, chuẩn đề, ta bà ha. Bộ lâm. Úm ma ni pap mê hum, hật rị". Tôi cứ niệm suốt như vậy và mặt cũng hướng về khoảng hư không như mọi người.
Khoảng tích tắc trong không gian đó vang lên một tiếng nổ rất lớn. Âm thanh đó rền rền vang và như có vô lượng ánh sáng chớp trong không gian đó, và xuất hiện rất nhiều Chư Phật, Chư Bồ tát, "Phật Mẫu Chuẩn Đề và Quan Thế Âm Bồ Tát". Âm thanh của thần chú của Chư vị khiến biển cả nổi sóng, mặt nước biển hút lên ảnh hiện cảnh Quốc độ gọi là Địa Ngục nằm sâu dưới đáy biển. Khí nóng của lửa dữ bốc lên cao ngút Trời. Trong lúc đó, từ trong tay của Đức Quan Thế Âm bình hồ lô bay vọt lên rưới những trận mưa mát dịu trừ khử hoả khí của Tam độc. Liền đó cảnh sóng to gió lớn địa ngục đều êm lại. Đức Chuẩn Đề, Quan Thế Âm phóng ánh sáng xuống Đại hội tức thì trên tay của mỗi người đều có một Chiếc ấn có hình chữ Lam. Trong ánh sáng đó, xuất hiện ba vị sứ giả của Đức Chuẩn Đề, Quan Thế Âm và Đức Địa Tạng Vương Bồ Tát. Cả pháp hội đồng đều đảnh lễ Chư Phật và Chư vị Sứ giả xong thì hình ảnh của hai Vị Phật cũng biến mất. Liền đó, vị sứ giả của Địa Tạng Vương giơ hai tay trải quăng ra biển một tấm áo cà sa. Chiếc áo này biến ra thật lớn và đồng thời Ngài quăng tiếp chiếc mão, cây gậy quang có ngọc của Đức Địa Tạng ra biển tiếp. Chiếc áo cà sa biến lớn ra, chiếc mão biến thành như một chiếc thuyền rộng lớn. Cả mọi người ngồi trong Pháp hội đồng ngồi lên chiếc thuyền rộng lớn này.

Chiếc áo cà sa ấy từ từ vẹt, rẽ nước hai bên đưa chiếc thuyền từ từ lún sâu vào đáy biển. Xung quanh toàn là nước và bao trùm lên là sự lạnh lẽo âm u, cuối cùng thuyền đáp trên một thảm bông đủ màu sắc. Xung quanh hiện ra rất nhiều lâu đài cổ kính. Ánh sáng không gian ở đây rất âm u, mọi sự mọi vật được soi sáng bằng những viên ngọc phát sáng. Ở đây đã có sẵn rất nhiều Chư vị đứng chờ đón.

Chư vị ở đây đảnh lễ ba vị sứ giả và Pháp hội xong thì trên tay mọi người đều có một thẻ Lịnh bài màu đỏ sáng. Khi nhận được thẻ lịnh này, mỗi người đều có quyền đi lại tự do tuỳ tâm thức của mình trong Quốc độ này. Khi đó, mọi người trong pháp hội phân ra rất nhiều nơi. Mọi người di chuyển theo tâm thức, ý nghĩ của mình.

Trong lúc đó, tâm thức tôi cứ dục đi mãi sang những ngôi nhà cổ. Đi một lúc, tai tôi nghe tiếng ngựa hí, tiếng chân ngựa kéo xe chạy lộp cộp và bất thần xuất hiện một chiếc xe song mã có một người cưỡi đến đứng bên tôi. Vị ấy bảo: "Tôi vâng lệnh Thập Diện Diêm Vương đến đây chở người đi dạo trong cõi Âm cảnh. Xin mời người lên xe".

Chiếc xe chở tôi đi qua rất nhiều nơi đường phố. Ở đây người ta cũng có tụ họp lại nhóm chợ. Tôi nghĩ: "Cuộc sống ở đây sao cũng giống ở trần gian" và liền hỏi Vị sứ giả này: "Thưa ngài, tại sao con người ở đây lại xấu xí, mặt mày ma quái xanh, đen, đỏ, trắng đủ loại, đủ hình tướng của thú vật và cuộc sống ở đây sao cũng giống ở trần gian vậy?". Vị sứ giả trả lời: "Thưa hiền giả, con người ở đây vì nghiệp lực nặng nề nhưng những nghiệp quả ấy chưa đến nổi phải đọa trong Ngục A Tỳ, chịu nhục hình.

Chốn A Tỳ ấy Hiền giả sẽ được đến theo ước nguyện của mình sau khi Pháp hội mở đàn tràng chẩn tế cho Thập loại cô hồn và cõi âm cảnh này thì cõi A tỳ sẽ được mở đón Pháp hội, chư vị đến.

Mãi mê chuyện trò nên tôi không để ý đến quảng đường xa gần và thời gian lâu mau. Sau đó, chiếc xe ngựa tự đưa chúng tôi đến một đền thờ Quan Thế Âm nó dừng đúng trước đền và hí vang lên làm cho chúng tôi tỉnh sáng lại. Tôi vội bước xuống xe và bước vào đền thờ. Phía trong đền có thờ hai tượng của Đức Quan Thế Âm và Đức Chuẩn Đề. Tôi bèn quì xuống đảnh lễ và bèn đọc lớn lên Thần chú "Úm chiếc lệ, chủ lệ, chuẩn đề, ta bà ha. Bộ Lâm. Úm ma ni pap mê hum". Tôi đọc một tràng như vậy vị sứ giả rất tĩnh tâm, cung kính trì niệm theo. Niệm chú một thời gian tôi lạy Phật và chuẩn bị ra đi, rời khỏi đền thì Vị sứ giả ấy quì xuống và nói: "Hôm nay là một điều đại duyên phước cho tôi được nghe thấy âm thanh Thần chú của Chư Phật. Lòng tôi tràn đầy phấn khởi và hỉ lạc. Mong rằng Hiền giả truyền trao lại cho tôi Thần chú này để tôi được tu học, giải thoát". Vị sứ giả ấy lạy rất nhiều, tôi liền nói với Vị sứ giả: "Được, người hãy quì xuống và hãy hướng về Đức Chuẩn Đề, Quan Thế Âm tôi sẽ làm lễ điểm đạo cho vị". Theo nghi thức, tôi làm lễ điểm đạo cho Vị đó.

Nhận được ấn chứng xong vị sứ giả đó nói: "Tôi nguyện đời đời sẽ tu học Thần chú này và vô lượng kiếp hoằng hoá chúng sanh phổ truyền Thần chú này. Vì được phước báu này, sau khi dự hội Chẩn tế Cô Hồn âm cảnh xong tôi sẽ được sanh Thiên. Rất cảm ơn Hiền giả. Giờ đây Đại Pháp hội cũng sắp mở, tôi sẽ đưa hiền giả trở lại Đàn pháp". Vị sứ giả ấy vừa nói dứt lời thì cây Pháp Hội trong tay tôi cũng phát ánh sáng đỏ chói và chuyển động. Vị ấy bảo: "Đó là dấu hiệu báo động pháp hội đang chuẩn bị Khai đàn.

Chúng tôi lên xe đi về. Xe ngựa chạy một lúc, tôi lại thấy phía trước có một vầng ánh sáng sáng tỏa cả khu vực rất lớn, tai lại nghe tiếng trống, tiếng tù và, tiếng kẻng vang lên. Từng đoàn người từ nhiều hướng tiến về Pháp hội. Mỗi đoàn đi có cờ xí băng chữ rất uy nghi. Những lá cờ, cột cờ ở đây làm bằng như sau: Cán cờ là những cành trúc tre. Lá cờ là những tấm vải trắng dài lâu năm mục nát trên có có viết chữ màu đen bay phất phơ nhè nhẹ trong gió, băng chữ cũng vậy như những tấm liễn cũ kỹ, lâu năm, mục nát.

Từng đoàn người đi như vậy. Mặt mày xanh, vàng, đỏ nhăn nheo thấy rất khổ sở. Quần áo thì rách tả tơi. Mỗi người hình như ai nấy đều đang bị đau nhức, mỏi mệt trong cơ thể, rất khó chịu nên nên gương mặt ẩn hiện những nếp nhăn màu sắc ma quái lạnh tanh. Khi mọi người đã vào Pháp hội xong, thì tiếng kinh vang lên rất đều lan rộng trong mọi người. Quang cảnh bỗng nhiên trong sáng lên, mùi thơm từ đau đó bay tỏa vào. Ánh sáng đủ màu từ đâu bay chuyển đến cuồn cuộn như những bão ánh sáng xoáy tròn thành một đường thẳng từ âm cảnh thẳng lên cõi Trời. Khi đó nhìn thấy rất nhiều Chư vị Phật, Bồ Tát, Chư thiên vân tập ở trên trời. Chư Thiên rải hoa trời xuống Pháp hội thành những trận mưa ánh sáng hoa rơi xuống. Ánh sáng của Chư phật, Bồ tát toả ra phóng xuống cõi địa ngục, âm cảnh. Mọi người cùng khổ áo rách ở âm cảnh kia mặt mày được sáng sủa, quần áo được lành lặn, sạch đẹp, thơm tho.

Khi đó phía trước Pháp hội, lúc trước là một vùng âm khí lạnh lẽo rất tối, âm khí cuộn thành giống như tường thành, núi đá nhưng nó được tạo thành từ những âm khí. Chư vị cho biết đó là vùng cõi A tỳ, nơi những tội đồ đang thọ nhận hình phạt do nghiệp báo của mình. Bức tường và cổng lớn phía trước là "QUỈ MÔN QUAN". Khi ánh sáng Chư Phật, Thánh, Tiên phóng xuống thì cổng môn quan kia sáng mở ra nhìn thấy trước mặt là chiếc cầu "Đại Phong Vũ" (cầu Đại Hà). Chiếc cầu đó cấu tạo thành từ ánh sáng nghiệp thức. Ánh sáng đó lờ mờ nó được bắt nối qua một cái vực rất lớn có một con sông chảy qua.
Cũng trên chiếc cầu, đi tới một đoạn khác là một vực thẩm rất sâu, gió rất dữ. Đặc biệt, gió xoáy đó cuồn cuộn rút người và vật xuống. Bên dưới có rất nhiều lửa dữ thiêu đốt. Chiếc cầu đó nó đi qua những khu vực chuyển vận của tứ Đại "Đất, nước, gió, lửa". Rất ghê sợ. Ở phía dưới cầu là như vậy, phía trên cầu là giông gió cuốn rất dữ dội. Cho nên Chư vị nói: "Không có một ai tội nhân và con người đi qua cầu này được. Chỉ có những bậc Bồ tát đạt được Thiền định mới vào được Qủi Môn Quan và qua cầu này là phải nhờ sự trợ giúp Thần lực của Chư Phật Bồ tát thị hiện giúp đỡ về năng lực mới vào được."

Lúc đó, vì thần lực của Chư Phật và năng lực đồng trì niệm của Pháp hội cho nên mọi người trên tay đều có viên ngọc sáng có hình chữ Lam. Đoàn người dùng ánh sáng của viên ngọc đó rọi để soi sáng qua cầu. Đoàn người qua cầu xong thì Chư vị cho biết mỗi người cứ cầm viên ngọc đó và di chuyển tuỳ theo tâm niệm của mình, muốn đi tới đâu cũng được. Khi nghĩ mình đi đến đâu sẽ được toại nguyện như ý nghĩ của mình.

Tâm tôi lúc đó nghĩ đến chị Nguyễn thị Hai mà cách đây mấy ngày tôi được nghe chị có về báo mộng cho con cháu trong nhà biết là chị đang chịu tội ở dưới địa ngục. Khi ý nghĩ vừa khởi lên, thì trong khoảng âm u tối đen ghê rợn kia thấy đâu có nhà cửa, vật gì, ánh sáng của viên ngọc chiếu vào đám mây mờ khói đen đó liền hiện ra một cánh cổng lớn coi rất cổ kính, hư nát. Trong cửa đó thấy có rất nhiều người ở trần, mặc nhiều quần áo khác nhau. Mặt mày đủ mọi thú dữ cầm cây kích thương.

Liền đó tôi được nhìn thấy chị Hai đang ở trong ngục âm u, lạnh lẽo trong bộ quần áo rách rưới, thân thể đau đớn. Tôi thấy chị ta rất đau khổ và không biết làm gì hơn nên dạy chị ta niệm "Lục tự Đại Minh chơn ngôn" kèm theo Thần Chú "Hật Rị - Úm A Hồng". Tôi đọc cho chị nghe rất nhiều lần nhưng chị không đọc được. Tôi hỏi chị nghe không, chị gật đầu. Tôi nói chị cứ cố gắng nhớ nghĩ đến Thần chú trên một ngày nào đó chị sẽ đọc được. Khi đọc được Thần chú chị sẽ được thoát sanh cõi giới tốt hơn. Nói vừa tới đây thì cảnh giới cuồn cuộn tối đen cuốn chị hai đi đâu mất.

Tôi được nhìn thấy nhiều cảnh giiới của địa ngục A Tỳ khác nữa. Trong lòng tôi cảm thấy thanh thoát nhưng cũng mang đầy sự thương xót vì rất may trong đời tôi đã thọ nhận được tâm chú của Chư Phật. Rất may là được thấy cảnh giới kia để tự tâm mình răn đe cho mình và cùng chia sẻ với mọi người và khẳng định được một điều là: "Đời sống bao giờ cũng có sự công bình. Có vay ắt có trả. Ác lai ác báo. Làm thiện thì được Thiện báo. Không thể sai sót. Khi nghĩ đến như vậy thì bất thần tấm Thẻ lệnh trên tay tôi phát sáng báo hiệu Phát hội sắp sửa chấm dứt. Liền đó, tôi thấy Chư vị và tôi đứng trong vòng tròn ánh sáng. Vòng tròn ánh sáng đó xoay chuyển và cuốn chúng tôi bay đi trong tiếng phạn chú Lục tự Đại Minh Chơn Ngôn và Thần Chú Chuẩn Đề.

Khoảng 4h30 sáng hôm sau, tôi tỉnh thức lại thì hoàn toàn nhớ lại những cảnh giới đã qua một cách rất rõ ràng. Và nghe bên tai giọng nói: "Con hãy viết lại và kể lại cho người khác nghe về cảnh giới kia".

Đến trưa, tôi đến nhà của Chị hai để kể cho gia đình của chị Hai nghe về cảnh giới đó và những điều tôi đã nhìn thấy ở đó về chị hai. Thì con trai của Chị Hai mở tủ quần áo của chị Hai cho tôi xem để chứng minh những điều tôi nói thì nhìn thấy những bộ quần áo của chị hai khi chết chưa đốt bị vết cắn xé hay cái gì đó làm cho rách nát như quần áo ở dưới địa ngục. Một điều nữa chị nhắn với tôi nhắn dùm đứa con trai của chị tên là thành hãy ráng tu học theo đạo nếu không sẽ bị chết yểu năm 24 tuổi.

Tôi có nói lại cho Thành nghe nhưng có lẽ vì nghiệp lực nặng nề không lay chuyển được tâm thức Thành để tu học nên cuối cùng Thành đã chết vào cuối năm 24 tuổi trong một tai nạn do say xưa nhậu nhẹt không ăn uống gì dẫn đến đột quỵ tắt thở qua đời.

Những lần trì niệm tôi đều có không biết bao nhiêu là linh ảnh của rất nhiều cõi giới, nhưng trong phạm vi bài viết này tôi chỉ nói lên sơ lược bao nhiêu đó thôi.
Tôi hy vọng những kinh nghiệm nhỏ bé như hạt cát nầy của tôi có thể giúp về mặt tâm linh cho các bạn đồng tu, và tôi cũng mong được đóng góp những hạt cát đó vào bãi cát mênh mông của vũ trụ huyền bí trong phần linh ảnh.
Thanh Hùng - VTHB
Về Đầu Trang Go down
 
Một chuyến viếng thăm âm cảnh
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Những chuyện kỳ bí về thế giới tâm linh - Thiên phóng sự đặc sắc của Hoàng Anh Sướng
» NHÂN NGÀY BẦU CỬ-Chuyện Chủ tịch Hồ Chí Minh đi bầu cử
» Bắt đầu các chuyến vận tải biển trực tiếp từ Việt Nam đi Mỹ
» CREEPYPASTA - Những câu chuyện kinh hoàng
» Chuyện lấy vợ của thủy thủ....

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MẬT TÔNG THIÊN ĐÌNH :: >>>MẬT TÔNG THIÊN ĐÌNH :: HUYỀN LINH TRONG ĐẠO PHÁP-
Chuyển đến 

free countersFree forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | www.sosblogs.com