WWW.PHATGIAO.TK



Diễn đàn đã chuyển về địa chỉ mới chuyển hướng đến www.matphap.com ... Đang chuyển hướngHoặc click vào link sau: http://www.matphap.com
Đang chuyển hướng đến địa chỉ mới/title> <a href="https://www.forumvi.com" target="_blank">forumvi.com</a>

Share | 
 

 Bài viết về ngãi của TADN

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
ôngBảy



Pháp Môn : Khác
Tôn giáo : Lỗ Ban
Bài viết : 100
Số lần cảm ơn : 3
Điểm Cống Hiến : 3027
Tham gia : 13/02/2010

Bài gửiTiêu đề: Bài viết về ngãi của TADN   13/2/2010, 09:48




Thấy
blog của TADN chết queo rồi, bỏ mấy bài hay cũng uổng. Nay cóp về đây
để anh em đọc chơi đỡ ghiền. Rồi ta cũng sẽ viết thêm cho xôm tụ.


Ngải thường mọc ở đâu?
Họ
hàng nhà ngải có mặt hầu hết ở các nước vùng nhiệt đới. Từ các nước cận
xích đạo như Peru , Achentina, Chilê cho đến rải rác ở các vùng đất dọc
theo dòng sống Amazona. Ngải xuất hiện cả ở vùng rừng già Châu Phi, đặc
biệt là nơi có đông đảo các bộ lạc ít người sinh sống.
Ở Châu Á,
ngải có mặt ở hầu hết các nước thuộc vùng Đông Nam Á như Việt Nam, Lào,
CamPuChia,Thái Lan, Miến Điện, Inđonesia, Philippin mà người xưa còn
gọi là khu quần đảo Nam Dương.
Ở Trung Quốc, ngải mọc nhiều ở các vùng Tứ Xuyên, Ba Thục, Miêu Cương, nơi có nhiều bộ tộc ít người sinh sống.
Còn
tại Việt Nam , suốt cả dải đất từ Bắc chí Nam, nơi nào ta cũng thấy
bóng dáng của họ hàng nhà ngải. Bắt đầu từ khu vực Tây bắc nước ta, ven
theo dải Hoàng Liên Sơn hùng vĩ, ngải mọc rải dài theo dải Trường Sơn
vào tận trong Nam .
Ở khu vực miền Nam , ngải sinh sống hầu hết ở
các vùng miền. Từ các vùng cao nguyên miền Đông Nam bộ như Lâm Đồng,
Đồng Nai, Tây Ninh cho đến đồng bằng miền Tây Nam bộ như những cồn đất
ở Bến Tre, vùng đầm lầy ở Đồng Tháp. Mỗi vùng thuỷ thổ khác nhau lại có
những loại ngải khác nhau. Cho nên, khi tìm được ngải quý, các thầy đều
bó cả đất ở vùng có ngải mọc về để trồng. Nếu không, thời gian đầu ngải
sẽ èo uột khó sử dụng.
Nơi mà ngải xuất hiện nhiếu nhất vẫn là ở
vùng đồi núi. Có lẽ địa linh nơi đó giúp cho ngải thêm sanh khí chăng?
Ở những nơi khác tôi không rành, nhưng chỉ riêng địa phận của dải Thiên
Cẩm Sơn (núi Cấm) ở An Giang, theo lời của một số đạo sĩ tu tập lâu năm
trên đó thì… người ta tính được đã có trên 360 loại ngải khác nhau mọc
rải rác từ chân núi lên đến đỉnh.
Khi đọc quyển “Tìm hiểu ngải nghệ”
của Huỳnh Liên Tử, tôi thấy tác giả diễn tả những loại ngải nằm sâu
thẳm trong rừng già, nơi ít có bóng người qua lại. Chỉ một chi tiết này
thôi đủ thấy tác giả không phải là người trong đạo, và kiến thức để
viết sách dựa trên những câu chuyện truyền thuyết là chính.
Ngải vốn
có tánh linh. Tánh linh trưởng dưỡng là nhờ có sinh khí con người. Cho
nên, nơi nào có hơi người là ngải tụ về sinh sống. Muốn vô rừng tìm
ngải, phải đến những chỗ có người thường qua lại. Cho nên, ở tận chốn
thâm sơn, không có hơi người làm sao mà linh cho được. Nếu linh thì nó
linh với ai đây?
Con người là chủ tể trong vạn vật. Không có sanh khí cùng với sự tác ý của con người, khó tìm đâu ra sự linh ứng.
Nói
đến đây, tự mình cảm thấy vô cùng tủi thẹn. Bởi học hỏi tu tập bao lâu
nay mà kiến văn về ngải cũng không qua được hai mươi loài. Sư huynh
Minh Tịnh của tôi chuyên sâu là thế mà khi được hỏi, huynh cũng tâm sự
thật lòng rằng chỉ biết hơn ba mươi loài từ ngải thông dụng đến các
loài mala độc tướng mà thôi, còn những loài khác chỉ biết tên nhưng
chưa bao giờ gặp và luyện thử.
Vậy mà, sau này rải rác trên các diễn
đàn, tôi thấy có nhiều người viết bài, vừa đọc qua đã biết ngay là
người không hiểu biết, không tu luyện ngải nghệ. Nhưng những người ấy
lại vẽ vời khoác lác về đủ thứ ngải trên đời. Thậm chí còn bày vẽ cho
cách luyện ngải…Chỉ tội cho những người trẻ tuổi ham tìm tòi của lạ háo
hức tập tành theo bất chấp lời cảnh báo. Đến khi xảy ra chuyện, bị tẩu
hoả nhập ma, thật tình không biết ai là người giúp đỡ.
Tôi có đem
chuyện này tâm sự với sư huynh tôi, huynh ấy khuyên nhủ, người ta lao
vào tập cũng là do duyên nghiệp của họ nên mới gánh hậu quả, hơi đâu mà
lo lắng. Tôi hiểu vậy nhưng vẫn chạnh lòng. Nếu không có những kẻ khoe
khoang kiến thức, đem huyền môn ra diễn đàn làm chuyện trà dư tửu hậu
thì sẽ không có những người khoái lạ, ham vui, thích thần thông, mê
pháp thuật lao vào thử lửa. Tôi có đọc trên một diễn đàn về huyền
thuật, có kẻ dám đem bài chú gọi ma chết ngoài đường gắn vào phép luyện
ngải yêu. Thử hỏi, có người bắt chước luyện theo thì chuyện gì sẽ xảy
ra cho những người nhẹ dạ ấy!
Viết đến đây chợt buồn thay cho cuộc đời đen trắng bất phân, thị phi điên đảo…
4.Các loại ngải
NgảI
có rất nhiều loại khác nhau. MỗI loại ẩn chứa những công năng sử dụng
khá độc đáo. Vì vậy, khi phân loại có thầy chia ngải theo họ, theo
giống loài hoặc phân loại ngải dựa theo công năng của nó.
Nếu chia theo đặc điểm giống loạI, ngảI thường có ở các loài chủ yếu sau:
1-
Họ ngải hổ: hiện nay theo thống kê chưa đầy đủ thì họ hổ này có khoảng
12 loài ngải. Gồm hắc hổ (khala mao), bạch hổ, thanh hổ, huỳnh hổ, xích
hổ, ngải vằn, ngải gió, ngải tím, ô mặt tròn, ô chu nụ, ô mộc xì tô …
Trong họ hổ lại chia ra thành hổ đực và hổ cái.
Hổ
đực thân to khoẻ, có những cây phần gốc to bằng cổ tay, phần ngọn cao
hơn đầu người lớn. Hôm về núi Cấm, đi ngang qua Điện Pháo binh, mấy
huynh đệ tôi tình cờ phát hiện mấy bụi bạch hổ cao quá đầu người. Có lẽ
mọc đã lâu năm lắm rồi mà không người lui tới. Lập tức ra tay…Hôm đó
thu hoạch một bụi không dưới 1kg củ.
Hổ cái lá tròn và xoè ra thành tán, thân thấp lùn so với cây hổ đực.
Mặc
dù có khoảng 12 loài hổ, nhưng khi trồng, các thầy thường chọn 5 loại
tiêu biểu nhất lập thành ngũ hổ tướng để luyện và sai xử.
Công năng
của ngải hổ khá mãnh liệt. Bỏ qua chức năng về thuốc vì xét thấy không
cần thiết, tôi chỉ trình bày về các công năng thuộc lĩnh vực huyền môn.
Chức
năng đầu tiên là tăng lực, luyện phép gồng, đánh võ đài không biết mệt.
Trước khi lên võ đài, võ sĩ đọc câu chú thỉnh tổ ngải và ngậm củ ngải
vào trong miệng. Sức mạnh của ngải hoà vào sức mạnh của con người khiến
cho võ sĩ tăng cường sinh lực, cơ thể trở nên rắn chắc, chịu đựng bền
bỉ trước những cú đánh của đối phương, không có cảm giác đau đớn mệt
mỏi…
Thật ra, trong thực tế vẫn có những võ sĩ thượng đài ngậm ngải
mà vẫn thua đau thua đớn. Chuyện dễ hiểu. Võ sĩ dùng ngải mà không biết
giữ giới luật, phạm cấm kị của môn phái như sa vào tửu sắc, ăn phạm đồ
kiêng kị của ngải. Cũng có khi thượng đài gặp phảI võ sĩ cao tay ấn
hoặc có thầy giỏI đỡ lưng, dù có ngậm ngảI cũng không thành tựu.
Ngải
hổ được trồng thành bụi trước cửa làm thần giữ cửa, chức năng của ngải
lúc này là ngăn ngừa trộm đạo. Khi có trộm, ngải báo cho chủ nhà biết
để đề phòng. Hoặc ngải linh có thể cầm chân kẻ trộm không cho chúng lấy
được tài sản mà tẩu thoát.
Có rất nhiều câu chuyện lưu truyền trong
dân gian về việc này. Trước đây, ở Bình Chánh có ông thầy Ba Lộ. Ông
chuyên về chữa trị Nam dược và khoán sưng trặc, nuôi con nít. Khách
khứa rất đông nên kẻ gian lầm tưởng nhà ông có nhiều của cải. Nhân lúc
ông vắng nhà, tên trộm vào nhà tìm cách vơ vét của cải. Nhưng, lúc vào
nhà rồi, nó cứ đi quanh quẩn như lạc vào ma trận không tìm được lối ra.
Mãi cho đến khi thầy Ba đi công chuyện trở về, tên trộm mớI quỳ thụp
xuống lạy lục xin tha…
Trong câu chuyện về xứ Mường “Bí ẩn nơi đất
bùa” mà bạn Bin571 post lên trang TGVH, phóng viên viết về bà Hạnh ở
bản Mường Ao Tá. Bà ta có việc đi cả tuần, cửa để ngõ mà không một ai
dám lai vãng đến. Điều gì khiến cho bà tự tin bỏ cửa đến thế? Điều gì
khiến cho ngườI xung quanh không ai dám vào trộm cắp? Phải chăng bà đã
sử dụng ngảI để làm thần giữ cửa.
Ngoài ngải, các thầy miền cao cũng thường sử dụng ma xó vào việc giữ nhà, giữ rẫy. Nhưng đó lại là chuyện khác…

...Ở
phần trước tôi có kể về việc các vị phương sĩ biểu diễn huyền công. Họ
cho khán giả thử dao bén bằng cách chặt mấy khúc mía đứt ngọt xớt như
cắt tàu hủ. Sau đó, để cho khán giả cầm dao ấy đâm chém vào tay, lưng,
bụng của mình. Những vết chém chỉ để lại các nếp hằn màu đỏ trên da… Về
sau, tôi được biết những vị ấy dùng ngải hổ để luyện phép gồng.
Có hai cách luyện phổ biến:
1- Ngậm củ ngải vào miệng, đọc chú hội tổ.
2- Luyện ngải vào trong dầu, xoa dầu lên thân thể.
Nhưng,
người luyện ngải bậc cao thường chọn cách thứ ba: Ngải và người hợp
nhất. Thầy luyện thành rồi thì ăn luôn cả củ ngải. Ngải thường trực ở
trong người, người cũng chính là ngải. Công lực tăng lên gấp bội phần
so với hai cách đầu.
Nhưng vạn vật đều có mặt trái của nó. Nếu một
ngày nào đó ngải sư phạm phảI đồ khắc kị, hậu quả sẽ kinh khủng hơn
những người không nuốt ngải.
Trước nay, nhắc đến cầu tài, ngườI ta
thường nghĩa đến các loại ngải nàng. Nhưng trong họ ngải hổ, bạch hổ là
loại cây có thể vận chuyển tài lộc rất tốt. Trồng hai bụi bạch hổ trước
nhà không chỉ xua tà khí, khử gió độc, đuổi vong lạc, mà còn có thể
chiêu tài. Chỉ cần hàng đêm đốt nhang đọc chú cầu tài, lập tức hôm sau
sẽ có tài khí vãng lai.
Cũng cần nói rõ, tài khí của con ngườI đa
phần là do vận số và kiếp nghiệp. Ngải vận chuyển tài lộc cũng trong
một giới hạn nào đó, ngải không thể thay đổi khí vận của con người.
Đừng quá mê tín vào ngải để rồi thất vọng vì không thoả mãn.
Ngải hổ
còn nhiều công dụng khác. Người đàn ông tinh dương suy yếu do thể trạng
bạc nhược (không phảI do dâm dục quá độ), dùng củ ngải hổ đã luyện
thành hoà rượu mà uống kèm vớI bài chú vận chuyển. Sức mạnh của ngải là
cơ hội để người bệnh phục hồi nguyên dương của mình.
Tuy nhiên, ngải
chỉ có tác dụng làm đòn bẩy cho khúc dạo đầu. Muốn cường thân bền bỉ,
bản thân người bệnh phải có pháp môn tu tập riêng. Đáng tiếc, người ta
thường trễ nãi biếng lười, thói quen dựa dẫm vào thế giới vật chất hoặc
sức mạnh tâm linh chính là mối hoạ tiềm ẩn trong cuộc sống chúng ta.
Ngoài
ra, trong họ ngảIicòn có một loại đặc biệt gọi là ngải trầm. Tên gọi
của nó được đặt theo công năng diệu dụng khi người ta ngậm củ ngải để
vào núi tìm trầm. Loại này tôi cũng chỉ nghe thầy kể lại chứ chưa từng
biết qua. Vả lại, ngày xưa bản thân tôi rất ghét ngải nghệ cho nên cũng
không chú tâm tìm hiểu cho lắm. Thầy tôi kể rằng, người ta thường đi
rừng tìm kiếm trầm hương và kỳ nam. Ở những nơi ma thiêng nước độc có
khi mấy tháng trời lặn lội ở vùng rừng sâu núi thẳm, mà không tìm được
cây trầm. Lúc ấy, không có lương thực nào cung cấp nổi. Người ta phải
dùng đến loại ngải này để hỗ trợ. Tôi xin trích dẫn 2 đoạn viết về loại
ngải trầm của huynh Thanh Pali và nhà văn Thanh Tịnh để mọi người rộng
đường tham khảo.
+ Ngải nghệ ghê gớm như vậy , kẻ yếu ý chí mà luyện
ngải tà độc , dể bị nó khống chế ,trở thành ác quỷ ban ngày giửa dương
gian ,như ngậm ngải tìm trầm trong rừng sâu mấy tháng trời , không bị
lam sơn chướng khí mà chết , không đói , không lạnh , mà trầm thì chưa
thấy , lạc mất đường về . Nếu ai lờ mờ mò được về đứng trước cửa nhà ,
thì vợ lấy chổi chà quet cứt gà , khệnh lên óc o mấy cái , người đó
liền ói củ ngải ra ,ngả vật ngất xỉu vì ngải không còn cho sức chịu
đựng , liền đem gừng vắt cho uống , lần hồi bình phục . Còn kẻ xấu số
vì lạc quá sâu ,phải nuốt luôn củ ngải lúc ngủ ,liền quên hết chuyện cũ
,sống vật vờ trong rừng , bắt thú xé ăn sống xít . Mà trong người rất
nóng ,ban ngày vô khe kẹt nằm tránh mặt trời , đêm về ngó mặt trăng hít
hà thu khí âm cho đở nóng . Riết râu tóc mọc dài như bộ lông thú ,hú
vang lên trong những đêm hè oi bức ,người ta gọi đó là Xà niên ! (Thanh
Pali)
+ Muốn tránh tai họa, người đi tìm trầm phải ngậm ngải. Theo
lắm người kể chuyện, ngải là một thứ củ cây do người Mọi ở Trường Sơn
luyện rất công phu. Họ hấp củ cây ngải trong lò mật ong một tháng, để
giữa dòng suối chảy một trăm ngày. Ðoạn phải đặt trong tay đủ năm người
chết, và đeo trước ngực năm bà già trong đời giữ vẹn tiết trinh. Vẫn
chưa hết. Xong phải nhét vào trong cái giò heo để lừa cho hổ ăn. Nghĩa
là nếu may thì ngải sẽ nằm trong bụng hổ. Ðoạn phải bẫy cho được con hổ
ấy, rồi giết ngay và lấy ngải ra.
Ngải lúc ấy là một cái bùa thiêng
có sức mạnh huyền bí. Ai ngậm nó mà đi vào rừng thì không ăn không uống
cũng sống được. Và thú dữ dù đi sát bên cạnh cũng không thấy mình được.
Nhưng hạn trong ba tháng mười ngày phải trở về nhà nhả ngải ra. Nếu
không thì người ấy sẽ mọc lông, trổ vuốt, thêm nanh và hóa ra hổ
thật…(Thanh Tịnh – “Ngậm ngải tìm trầm”)
Trong các loài ngải hổ,
khalamao (hắc hổ) là loại ghê gớm nhất. Có một số bạn trẻ liên lạc với
tôi và cho biết đang trồng loại ngải này để chiêu tài. Tài đâu không
thấy, tôi chỉ thấy phiền phức nhiều hơn mà thôi.
Vì sao vậy? Công năng chủ yếu của hắc hổ là sát phạt. Cho nên, trong lúc trị tà, loại ngải này đóng vai trò chủ chốt.
Công
năng thứ hai của ngải hắc hổ còn lớn hơn nhiều. MỗI khi thử nghề nhau,
các thầy thường mượn hắc hổ xuất chiêu. Chỉ cần qua được cửa ải
khalamao, người thầy được thử mới có chỗ đứng trong huyền môn linh giới.
Chuyện
thử ngải như thế nào, bản thân tôi không rành lắm. Nhưng nếu có biết,
tôi cũng không can đảm trình bày. Thế gian muôn màu muôn vẻ, một bạn
trẻ ham vui nào đó lấy ra thử lửa với bạm mình, nhỡ có chuyện gì đó xảy
ra, người viết phải nhận lấy hậu quả đầu tiên.
Ông dượng của tôi
(anh rể của bà nội) là người tu luyện ở núi Tà Lơn cùng hai huynh đệ
khác. Sau ba năm tu tập, mấy anh em đều lạy thầy trở về. Trước khi chia
tay, ai nấy đều hỏi thầy chút ít về hậu vận. Thầy gieo quẻ: Ông dượng
tôi sẽ làm bạn với trâu, đại sư huynh của ông bạo phát bạo tàn, chỉ có
người tam sư đệ nối nghiệp thầy với cuộc đời êm đềm bình ổn.
Lời
tiên đoán của thầy đã thành sự thật. Sau khi lấy vợ, phép tắc của ông
dượng tôi dần dần mất hiệu nghiệm. Chẳng bao lâu, ông đi chăn trâu mướn
cho người khác kiếm sống đến già. Tam sư đệ của ông mở tiệm thuốc gần
chợ, cuộc sống bình ổn. Vị này, thuở nhỏ nội tôi có dẫn đến khoán sưng
hàm một lần nên tôi còn nhớ rất rõ.
Riêng đại sư huynh…
Vừa xuống
núi chẳng bao lâu thì ông đã trở thành cao thủ nổi tiếng trong giới
ngải nghệ. Tiếng đồn về ông vang khắp nơi. Nghe ai làm thầy ông đều đến
thử ngải. Nhiều thầy nghe ông giỏi cũng khăn gói tìm đến đọ sức. Cho
đến ngày giỗ gia tiên của ông, có hai thầy từ Đồng Nai và Đồng Tháp đến
gặp… Sau khi cơm nước đãi đằng, ba ông ngồi thử ngải với nhau. Mỗi
người rót một ly nước trắng đưa cho nhau uống…
Kết quả, ông thầy ở
Đồng Nai trào máu miệng. Ông thầy ở Đồng Tháp tàn phế dở điên dở dại.
Còn đại sư huynh của ông dượng tôi thì … chết 2 ngày sau đó.
Câu
chuyện này tôi nghe ông dượng kể hơn 27 năm về trước. Lúc đó tôi mới
bước vào cửa huyền môn được vài năm. Nhưng nó in sâu mãi trong tâm trí
tôi như một bài học về luyện ngải…

...Tháng rồI tôi có công việc
đi về Hậu Giang, đi ngang qua huyện Cái Răng thấy ngườI ta trồng ngảI
hổ trước nhà nhiều vô kể. Có những bụI hổ lùn trổ hoa xum xuê thấy bắt
thèm. Chỉ tiếc một điều không thể dừng xe xuống chụp mấy tấm hình làm
tư liệu. Bà con ở dướI đây trồng ngảI tự nhiên như trồng cà trồng mướp.
Chù yếu họ dùng để làm thuốc và giữ nhà. Nhà ở quê đi cả trăm mét mới
có một căn, người nhà lắm khi ra ruộng đến xẩm tốI mớI về nhóm bếp làm
cơm. Gia sản của họ để mặc trong căn nhà trống đó. Gặp thời buổi trộm
đạo hoành hành, dẫu có nuôi chó giữ nhà mà mình đi vắng cũng bằng
không. Cho nên, dùng ngảI giữ nhà xem như là một liệu pháp tinh thần ổn
định nhất. Nửa đêm đau bụng trúng gió, chạy ra trước đào vài củ ngảI
đánh gió thay gừng, đập dập củ ngải pha chút nước sôi cho uống cũng
nhanh chóng giảI trừ tật bệnh. Từ đó, cây ngải gắn bó luôn vớI người
dân quê như vị rau cây thuốc.
Vậy mà đọc trên các diễn đàn, tôi thấy
nhiều bạn trẻ không hiểu biết gì về ngải, nghe ngườI ta đồn thổI cũng
vào diễn đàn ăn nói lung tung khiến cho ngườI không biết hoang mang sợ
hãi, kẻ hiểu chuyện bấm bụng cườI thầm.
Khá khen thay cho thùng rỗng kêu to, không hề biết ma nhưng tả ma số dzách!!!
Biết
tôi có viết loạt bài về ngải, sư huynh tôi cũng nhiệt tình góp ý thêm.
Để tôi mở rộng kiến văn, ông rủ tôi cùng ông tác pháp bán nhà cho một
người quen. Đến nhà ngườI ta mớI biết, khi việc vào đến tay mình chủ
nhà đã bị thầy bà vơ vét đến gần khánh kiệt. Nhà đã nghèo cần bán gấp
để trả nợ ngân hàng, chủ nhà đăng quảng cáo nhiều lần. Nhưng khách khứa
đến xem một lần rồi biến mất tăm. Túng quá, bà chủ nhờ đến thầy bà làm
phép. Thầy không cần biết chủ nhà giàu nghèo ra sao đã hét giá 300$. Đã
vậy, sau khi bán được nhà phảI hậu tạ thầy 3% tổng số tiền bán được.
Chủ nhà cũng gật đầu liều…
Vậy
là nhà chưa bán, chủ nhà đã phải cúng thầy 300$ tiền lễ tổ. Nhiều tháng
trôi qua, nhà vẫn không bán được, giấy ngân hàng thúc nợ liên tục, gọI
điện cho thầy thì thầy không bắt máy. May nhờ một ngườI bà con chỉ chỗ
đến nhờ cậy sư huynh tôi…
… Đến nơi xem kỹ huynh đệ tôi biết ngay là
căn nhà bị ếm từ mấy đời chủ trước. Sau khi cúng Thổ địa, sư huynh tôi
móc ở chân tường ra một đống bùa Lỗ Ban Sát đã ẩm mốc… Tôi làm phép tẩy
tịnh rồI phép vận chuyển, sư huynh tôi lo chuyện cúng đất cúng nhà,
cúng chư vị binh gia.
Nhưng, có một điều tôi cần kể ở đây là binh
gia huynh ấy chỉ gửI ngoài đầu ngõ, còn trước cửa và bốn góc nhà lạI
dùng ngảI để chiêu tài. Thủ sẵn mấy củ ngảI bạch hổ trong tay, Minh
Tịnh vừa đi vòng quanh nhà vừa đọc chú gọI ngải. Xong, huynh nhai nát
củ ngảI hổ phun đủ bốn góc và trước cửa…
Bây giờ tôi mớI biết dụng ý
sư huynh tôi khi rủ tôi cùng đi theo. Cây ngảI hổ cũng có binh ngảI đi
theo. Công năng diệu dụng của hổ đến bây giờ tôi mớI rõ là hỗ trợ làm
phép bán nhà…
Khi tôi gõ những dòng này thì căn nhà đã được bán
xong. Huynh đệ tôi nhận được hai phong bao, mỗI phong bao 360 ngàn
đồng, cộng lại là 720 ngàn, vừa đúng vớI con số địa. Tôi đưa hết cho
Minh Tịnh vì xét thấy mình không nên dính dáng vào chuyện ngày xưa
nhiều quá. Số tiền ấy được Minh Tịnh chia làm ba phần đều nhau: một
phần mua nhang đèn bánh trái, giấy vàng, son tàu, châu sa, thần sa; một
phần đem giúp đỡ những ngườI khốn khó; còn lại 240 ngàn mua mấy thùng
mì chay, dầu ăn, và … trả tiền chầu cà phê cho cả hai huynh đệ chúng
tôi.
Như vậy, trong mấy bài ngắn gọn ở trên, tôi đã giới thiệu khái
quát phần nào về các công năng của loạI ngải hổ. Còn nhiều công năng
khác nhưng vì kiến văn hạn hẹp và có những điều tế nhị không tiện trình
bày sợ các bạn nhỏ và ngườI đời nghĩ lệch lạc không hay nên tôi tạm
dừng phần khái quát về ngải hổ ở đây.

Blog Phayant
Về Đầu Trang Go down
DiệpVânHoài



Pháp Môn : Khác
Tôn giáo : Chưa Lựa Chọn
Bài viết : 14
Số lần cảm ơn : 1
Điểm Cống Hiến : 2657
Tham gia : 28/10/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: Bài viết về ngãi của TADN   28/10/2010, 11:03

Ông bãy ơi , cháu còn nhõ , nhưng cháu thường nghĩ đến 1 việc mà ai cũng nghĩ mình khùng , đêm đêm cháu làm bạn với ma ông tin không nhĩ , đôi khi lại là ma đùa cợt giỡn với cháu , có con thì chọc phá , cháu có thễ biết trước dc nơi nào có người vô hình , tất cã đều nhờ vào ông bà che chỡ cho tai qua nạn khõi , số cháu thì long đong sinh ra thì tán gia bại sãn , ko biết đời ra sao mong rằng có 1 tài gì đó giúp đời nhưng mà số phận đưa đẫy quá , cháu học nhân điện dc máy tháng thì ko dc học nữa ko biết sao , thầy tam lí cho cháu 1 con đường dc ko yahoo cháu là diepvanhoai@yahoo.com nhắn tin nha thầy
Về Đầu Trang Go down
DiệpVânHoài



Pháp Môn : Khác
Tôn giáo : Chưa Lựa Chọn
Bài viết : 14
Số lần cảm ơn : 1
Điểm Cống Hiến : 2657
Tham gia : 28/10/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: Bài viết về ngãi của TADN   28/10/2010, 11:05

Ông bãy ơi , cháu còn nhõ , nhưng cháu thường nghĩ đến 1 việc mà ai cũng nghĩ mình khùng , đêm đêm cháu làm bạn với ma ông tin không nhĩ , đôi khi lại là ma đùa cợt giỡn với cháu , có con thì chọc phá , cháu có thễ biết trước dc nơi nào có người vô hình , tất cã đều nhờ vào ông bà che chỡ cho tai qua nạn khõi , số cháu thì long đong sinh ra thì tán gia bại sãn , ko biết đời ra sao mong rằng có 1 tài gì đó giúp đời nhưng mà số phận đưa đẫy quá , cháu học nhân điện dc máy tháng thì ko dc học nữa ko biết sao , thầy tam lí cho cháu 1 con đường dc ko yahoo cháu là diepvanhoai@yahoo.com nhắn tin nha thầy
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Bài viết về ngãi của TADN   

Về Đầu Trang Go down
 
Bài viết về ngãi của TADN
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MẬT TÔNG THIÊN ĐÌNH :: Thư Viện :: Khoa Học Huyền Bí :: Góc Bùa Ngải :: Ngãi-
Chuyển đến 

free countersFree forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Free blog