WWW.PHATGIAO.TK



Diễn đàn đã chuyển về địa chỉ mới chuyển hướng đến www.matphap.com ... Đang chuyển hướngHoặc click vào link sau: http://www.matphap.com
Đang chuyển hướng đến địa chỉ mới/title> <a href="https://www.forumvi.com" target="_blank">forumvi.com</a>

Share | 
 

 Phép chữa bệnh của các Đạo sư

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
huebat
Quản Lý Diễn Đàn
Quản Lý Diễn Đàn
avatar

Pháp Môn : Khác
Tôn giáo : Chưa Lựa Chọn
Bài viết : 194
Số lần cảm ơn : 44
Điểm Cống Hiến : 100003499
Tham gia : 27/05/2009

Bài gửiTiêu đề: Phép chữa bệnh của các Đạo sư   13/2/2010, 14:16

Đây vẫn là một vấn đề gây tranh cãi và chưa được lý giải bằng khoa học nhưng những điều tai nghe mắt thấy dưới đây của một học giả uyên thâm người Bolivia Lama Anagarika Govinda đáng cho ta suy nghĩ. Lạt ma Ngawang Kalzang nhập thất đã hơn 12 năm nay trong một hang đá hẻo lánh. Không ai biết ngài là ai, không ai nghe đến tên ngài. Ngài chỉ là một tu sĩ trong hàng ngàn tu sĩ sau một thời gian tu trong tu viện đã phát nguyên tu nhật thất. Trong lúc tu thiền, chỉ một vài thú rừng đến quấn quít chung quanh còn ngòai ra tất cả hòan toàn vắng lặng, gần như không một ai đặt chân đến khe núi đã bị đá đổ xuống lắp kín lối vào. Đêm hôm đó, một luồng sét ở đâu bỗng xẹt trúng tảng đá, đánh bật nó qua một bên.


Hôm sau, một người chăn dê đi ngang qua khe núi. Đang mải miết đi bỗng anh nghe tiếng mõ nhịp đều đặn, thỉnh thoảng lại điểm một tiếng chuông. Lúc đầu, người chăn dê hỏang sợ vì tại sao giữa chốn hoang vu này lại có tiếng mõ, mà âm thanh nghe sao lâng lâng thóat tục không giống những tiếng mõ thông thường. Trí tò mò giục anh lần bước theo tiếng mõ vào khe núi…. Người chăn dê nhìn thấy một tu sĩ đang yên lặng ngồi thiền trong động đá, tu sĩ thân thể gầy ốm chỉ còn da bộc xương nhưng khuôn mặt ngài lại tỏa ra một vẻ hiền từ vô tả.
Người chăn dê thu hết can đảm bước lại cúi đầu đảnh lễ. Khi tu sỉ đưa tay sờ lên trán người chăn dê thì anh thấy một luồng hơi ấm chạy suốt từ đỉnh đầu xuống gót chân khiến anh cảm thấy lâng lâng một sự bình an.
Người chăn dê chạy về làng báo tin. Dân làng không ngờ trong khe núi hiểm trở, hoang vu lại có một vị Lạt ma ẩn tu từ bao năm nay. Truyền thống Tây Tạng rất kính ngưỡng những bậc tu hành như vậy nên cả làng vội vã kéo đến qùi cả dưới chân ngài. Bất cứ ai đến gần ngài cũng đều có được một sự bình an vô tả. Ngay cả những người nổi tiếng nóng nảy cũng thấy lòng mình dịu lại và họ chỉ biết chắp tay cung kính chờ đến khi ngày giơ tay ban phép lành cho họ. Tiếng đồn về vị Lạt Ma có khả năng mang lại sự bình an truyền đi rất nhanh. Chỉ một thời gian ngắn, không những dân chúng trong làng mà cả những làng mạc kế cận đều đổ xô đến khe núi hiểm trở.
Lạt ma Kalzang hiểu rằng đã đến lúc ngài phải xuống núi để phổ độ chúng sinh. Ngài trở thành hòa thượng làng Tomo. Sau thời gian trụ trì ở đây, ngài lên đường đi khắp các nước xung quanh dãy Tuyết sơn. Cùng với danh tiếng về việc truyền bá những tư tưởng cao thượng, hòa thượng Tomo còn thể hiện một quyền năng chữa bệnh kỳ lạ. Việc chữa bệnh của những người đạo sư không có gì xa lạ đối với ngừơi Tây phương. Chính đức Chúa Jesu cũng đã từng làm các phép lạ này để đem lại niềm tin cho các tín đồ. Đức tin và quyền năng chữa bệnh liên hệ với nhau vô cùng chặt chẽ. Đức tin là khả năng nhận lãnh. “Quyền năng chữa bệnh là khả năng chuyển vận những luồng thần lực vào người khác để giúp họ đều hòa cơ thể”.
Một điểm quan trọng cần nêu lên: ở đây người chữa bệnh chỉ là một con đường vận hành, một chất xúc tác, một động cơ để các luồng thần lực thiên nhiên tác động. Họ không phải là người sở hữu quyền năng đó, một tu sĩ diệt ngã không bao giờ vỗ ngực xưng là đấng này, đấng nọ hay khoe khoang bất kỳ quyền năng nào.
Đa số mọi người đều cho rằng quyền năng là một cái gì đó có thể sở hữu, một phép lạ, một cái đũa thần chỉ đá hóa vàng, hô phong hóan vũ hay bay nhảy lên không trung. Tóm lại, khi sở hữu quyền năng họ có thể làm bất cứ thứ gì theo ý muốn. Đó là một quan điểm ấu trĩ xuất phát từ trí tưởng tượng và lòng tham ít kỷ. Đối với họ, thế giới này là một cái gì phiền phức, một chướng ngại cho bản ngả của họ nên họ phải tìm cách thay đổi nó để hợp ý mình. Đi xa hơn nữa, quan niệm này bắt nguồn từ cái bản ngã kiêu căng, nó nghĩ rằng nó có thể đạt được tất cả những gì nó muốn, mà nó thì muốn rất nhiều. Vì không thể thõa mãn cái tham vọng đó nên nó nghĩ rằng nó cần phải có thêm quyền lực, một thứ quyền lực siêu nhiên do chính nó tưởng tượng ra và gọi đó là “quyền năng”. Một người nhập thất bắt đầu bằng việc diệt ngã. Do công phu tu hành mà họ ý thức rằng quyền năng lớn lao nhất mà họ có thể sở hữu được là việc kiểm soát, chinh phục bản ngã. Khi cái bản ngã không còn, họ không còn thấy thế gian này là một cái gì phiền phức, một thực thể cách biệt với họ nữa mà tất cả chỉ là một. Khi mình và thế gian không còn sai khác, không còn phân biệt thì đời sống trở nên thực tiễn hơn và tất cả mọi sự tầm thường nhất, nhỏ bé nhất đều trở nên màu nhiệm lạ lùng.
Việc chữa bệnh thường được gọi như một phép lạ vì nó không được giải thích một cách hợp lý. Thực ra quyền năng chỉ là sự phối hợp những động lực thiên nhiên một cách trực tiếp. Khi bị bệnh, thân thể con người thừơng bị xáo trộn bởi những nguyên nhân khác nhau. Nếu bệnh nhẹ thì chỉ tĩnh dưỡng ít lâu, cơ thể họ có thể hồi phục vì người nào cũng có cái khả năng tự chữa bệnh, tự điều hòa các trật tự sẳn có nơi mình.
Bệnh nặng là khi thân thể họ không đủ tái lập cái trật tự ban đầu nữa nên lâm vào tình trạng mất quân bình. Điều này có thể ví như một bình điện bị yếu, không đủ sức làm sáng một ngọn đèn. Quyền năng chữa bệnh là sử dụng những năng lực thiên nhiên rất mạnh để tái lặp trật tự giống như việc tiếp điện (charge) cho một bình điện đã yếu.
Trong việc chữa bệnh này, đức tin đóng vai trò như một chất dẫn điện, vì luồng điện chỉ có thể được truyền đi nếu có chất dẫn điện mà thôi. Tóm lại quyền năng chữa bệnh chỉ hiệu lực khi có đức tin, dù đó là đức tin vào một quyền năng nào, vào một cá nhân nào hay một lý tưởng trừu tượng nào.
Hòa thượng Tomo sau một thời gian dài nhập thất đã trở lại thế gian truyền bá giáo pháp và chữa bệnh, nhiều người đã kể rằng ngài chỉ cần đặt tay lên trán một người bệnh cũng có thể làm cho họ khỏi bệnh tức thì. Đôi khi ngài cũng phát cho người bệnh một lọai thuốc viên cho chính tay ngài bào chế. Những viên thuốc ấy có giá trị rất lớn lao. Khi từ giã, hòa thượng Tomo có trao cho tôi ba viên thuốc nhỏ để phòng khi hữu sự nhưng ít lâu sau tôi đã tặng hai viên cho Sherab Thubden vì thấy ông già này hay bệnh hoạn. Tôi nghĩ rằng dù tốt đến đâu viên thuốc này cũng chỉ là viên thuốc như trăm ngàn viên thuốc khác, nghĩa là có thể mua được. Mãi về sau tôi mới biết giá trị của những viên thuốc này.
Vào khỏang năm 1959, tôi có ghé Rampur, thủ đô của tiểu vương quốc Bashar. Đây là một thành phố mà tất cả dân chúng đều theo Ấn độ giáo, nhưng tôi ngạc nhiên khi thấy giữa thủ đô tráng lệ lại có một ngôi chùa Tây Tạng. Khi vào hành lễ tôi thấy cả một pho kinh Kanjur và Tanjur bày cẩn thận bên cạnh những quả chuông quay. Tôi được vị Lạt Ma trụ trì kể rằng chính tiểu vương Rampur Maharaja đã cho xây dựng ngôi chùa này để hoàn thành một tâm nguyện đối với một Lạt Ma tây tạng. Tiểu vương Rampur Maharaja, mặc dù có nhiều vợ nhưng không có con. Ông đã đi khắp nơi cầu xin các tu sĩ Balamôn nhưng không kết quả. Năm đó có một vị Lạt Ma Tây Tạng đi qua tiểu vương quốc Rampur vì tiếng tăm của vị này vang lừng nên dân chúng khắp nơi kéo đến đón tiếp ngày rất trọng thể. Nhà vua bèn cho mời ngài đến cung điện vị Lạt Ma này đưa ra ba điều kiện: xin bãi bỏ thuế khóa cho dân ba năm, xây dựng một ngôi chùa nhỏ để ông tịnh dưỡng khi có dịp qua đây và cho thỉnh những bộ kinh quý của Tây Tạng lưu giữ về. Dĩ nhiên nhà vua chấp thuận và ngôi chùa Tây Tạng được xây cất ngay bên cạnh cung điện của vua. Vị Lạt Ma Tây Tạng đó nhập thất trong một thời gian dài và sau đó đưa cho nhà vua một lọ thuốc nhỏ. Một năm sau nhà vua có con trai nối dỗi tông đường. Tôi không thể nén lòng được nên hỏi ngay vị Lạt Ma trụ trì:
- Thế tên vị Lạt Ma đó là gì?
- Người ta thường gọi ngày là “hòa thượng làng Tomo”.
Thỉnh thỏang ngày vẫn ghé qua đây mỗi khi có dịp đi lên rặng núi Kailas. Trong suốt thời gian du hành qua Tây Tạng, tôi đã được nghe kể rất nhiều về công lao của hòa thượng Tomo. Gần như nơi nào ghé đến ngài cũng thuyết pháp độ sinh, chữa bệnh cho những người không thể chữa được và đem lại niềm tin cho hàng trăm ngàn sống dọc theo dãi Tuyết sơn.
Tại thành phố Poo, tôi nghe nói một thiếu nữ bị liệt từ nhỏ không thể đứng dậy được đã được ngài chữa khỏi. Khi người ta mang cô này đến trước mặt ngài thì tự nhiên cô ta ngồi bật dậy chấp tay niệm Phật như chưa từng đau ốm bao giờ. Lúc chúng tôi ghé qua Poo thì cô gái đó vẫn còn sống và dân chúng trong làng xác nhận rằng họ đã chứng kiến rõ ràng quyền năng chữa bệnh của Tomo. Tôi không nghi ngờ chút nào về khả năng chữa bệnh của ngài vì tất cả mọi người chung quanh dãi Tuyết sơn người ta đã nói đến ngài với một sự sùng kính sâu xa. Ngay cả sau khi ngài nhập diệt, người ta vẫn còn nhắc nhở đến ngài như một vị đạo sư đã hướng dẫn và mang lại niềm tin cho tất cả mọi người. Dĩ nhiên thói thường người ta hay thêu dệt huyền thoại cuộc đời của một người nổi tiếng nào nào đó, nhưng hòa thượng Tomo đã là một huyền thoại ngay khi ngài còn sống. Vì tất cả những ai gặp ngài nghe ngài thuyết pháp đều công nhận ngài là một trong số rất ít vĩ nhân đã xuất hiện trên trái đất này.
Cuộc đời của hòa thượng Tomo là một bằng chứng hùng hồn rằng kinh nghiệm tâm linh là kết quả hiển nhiên của một công phu tu hành chứ không phải là điều trừu tượng dựa trên lý thuyết hay một cái gì cao xa không thể đạt đến được.
Về Đầu Trang Go down
 
Phép chữa bệnh của các Đạo sư
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MẬT TÔNG THIÊN ĐÌNH :: KHU VỰC CHÍNH FORUM :: THÀNH VIÊN [GIAO LƯU & CHIA SẺ]-
Chuyển đến 

free countersFree forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Free blog