WWW.PHATGIAO.TK



Diễn đàn đã chuyển về địa chỉ mới chuyển hướng đến www.matphap.com ... Đang chuyển hướngHoặc click vào link sau: http://www.matphap.com
Đang chuyển hướng đến địa chỉ mới/title> <a href="https://www.forumvi.com" target="_blank">forumvi.com</a>

Share | 
 

 NGÀY TRỞ VỀ

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
2banhtrang



Pháp Môn : Khác
Tôn giáo : Chưa Lựa Chọn
Bài viết : 18
Số lần cảm ơn : 5
Điểm Cống Hiến : 2742
Tham gia : 31/01/2010

Bài gửiTiêu đề: NGÀY TRỞ VỀ   22/4/2010, 12:21

NGÀY TRỞ VỀ . { Ðau Buồn & Hạnh Phúc } .

1/- ÐAU BUỒN .

- Từ thành phố San Francisco , người lính trẻ gọi điện thoại về nhà cha mẹ . " Cha mẹ ơi , con đang trở về nhà , nhưng con có 1 điều xin cha mẹ . Con có đem theo 1 người bạn thân " . 
          " Ðược " , cha mẹ người lính trẻ trả lời bên kia đầu dây điện thoại , " Cha mẹ thích nó đi cùng con về đây và muốn được gặp nó " .
          " Nhưng có 1 điều con muốn thưa với cha mẹ " , người con nói tiếp , " Bạn con bị thương tích trầm trọng trong lúc giao chiến . Nó giẫm phải mìn , mất 1 cánh tay và 1 cái chân . Nó không có nơi nào để ở , và con muốn nó về ở chung với gia đình ta " .
          " Con ơi ! Cha mẹ rất tiếc khi nghe điều đó . Chúng ta có thể giúp nó tìm 1 nơi nào đó cho nó ở " . 
          " Không , con muốn nó về ở với con , với gia đình ta " .
          " Con " , người cha nói , con không biết con đang nói cái gì . Một người tàn tật sống với gia đình chúng ta sẽ trở thành gánh nặng cho gia đình . Chúng ta có 1 đời sống riêng , và chúng ta không thể để việc đó ảnh hưởng đến gia đình chúng ta . Cha mẹ nghĩ rằng con nên về nhà và hãy quên đi người bạn nầy . Bạn của con sẽ có thể tự tìm cuộc sống cho chính nó " .
             Nghe đến đây người con chết lặng người , không thể nào nói thêm được điều gì nửa và cúp điện thoại . Người cha không còn nghe thấy gì nữa . . . . . . .
              Vài ngày sau đó , cha mẹ người lính trẻ nhận được điện thoại từ sở cảnh sát San Francisco báo tin người con của họ đã chết sau khi rơi từ trên lầu 1 cao ốc . Cảnh sát tin là nạn nhân đã tự tử . Cha mẹ người con đau khổ đáp máy bay đến San Francisco , vào thẳng nhà quàn thành phố nhận diện xác con . Họ xác nhận nạn nhân chính là đứa con trai yêu quý của họ , mà họ mới nói chuyện với nó vài ngày trước đây . Nhưng đau đớn thay , họ đã khám phá ra 1 điều  mà họ đã không biết , đứa con trai của họ chỉ có 1 chân và 1 cánh tay ! .

2/- HẠNH PHÚC .

- mùa xuân năm 1944 . Thiếu úy John Blanchart đứng hồi hộp ở Grand Central , là ga xe lửa trung tâm của thành phố New York . Anh chăm chú quan sát tất cả , từng người qua lại . Vì hôm nay anh sẽ được gặp Hallis Meinel .
           Hai người quen biết nhau cách đây 13 tháng . Hôm đó John lật xem tập thơ trong thư viện , anh ngạc nhiên và thích thú hơn những bài thơ là những dòng chữ ghi bên lề trái của cuốn sách . Nét chữ mềm mại cùng ý nghĩa của những đoạn văn cho thấy tâm hồn rất thơ mộng và lãng mạn của người viết . John tò mò nên tìm xem trong danh sách độc giả đã từng mượn tập thơ . Người mượn cuối cùng là Hallis Meinel , hiện cô cũng đang sống ở New York . Thế là John quyết định viết thơ cho cô và chờ đợi . Nhưng ngày hôm sau , anh được lệnh chuyển quân sang Châu Âu . Tham gia chiến trận Normandi , bắt đầu mặt trận phía tây trong chiến tranh thế giới lần thứ nhì .
           John phải ở lại Châu Âu suốt 13 tháng . Những ngày ở Châu Âu , anh vui vẻ được trao đổi thư từ với Hallis . Ngay từ lá thơ đầu tiên đã làm cho họ rất hiểu nhau và nảy sinh tình cảm , sự quyến luyến giữa 2 người . Vài tháng sau , John biên thơ xin hình Hallis để biết mặt , nhưng cô từ chối với lời lẽ trong thơ hồi âm nhẹ nhàng , chân tình : " Nếu anh thật sự có cảm tình với em thì hình thức bên ngoài đâu có quan trọng gì với anh , phải không ? .
          John không buồn phiền , có phần cảm mến Hallis hơn nữa . Mỗi bức thư mới lại đem đến cho họ niềm vui mới , những điều mới mẻ , làm cho tình thơ của họ càng mặn nồng , theo thời gian êm trôi qua ngày tháng , những cánh thư đi , về trĩu nặng thương mong ....... Lá thư mong chờ nhất của 2 người , cuối cùng John cũng được viết và Hallis được đọc . John báo tin anh sẽ về cho Hallis . " Tôi rất muốn chúng ta sẽ gặp nhau tại nhà ga Grand Central , tôi sẽ cầm trong tay 1 quyển sách " . Hallis vui sướng hồi âm , " Em sẽ cài 1 bông hồng trên ve áo " .
          Những ngày chờ đợi dài lê thê . Cuối cùng , ngày ấy đã đến . John sẽ được gặp Hallis với tâm hồn thơ mộng , trái tim lãng mạn , tràn ngập yêu thương mà anh chưa hề biết mặt . Nhà ga Grand Central sẽ trở thành nơi chốn kỷ niệm lần đầu ......... John bỗng bị thu hút bời vóc dáng kiêu kỳ , thân hình đẹp đến mê ly , đang đi ngược lại phía anh . Người con gái cao ráo đang thả những bước chân tự tin , mái tóc vàng trùm xuống bờ vai thanh mảnh , đôi mắt xanh nước niển long lanh , môi hồng như thoa son , nụ cười bí hiểm , yêu kiều ....... John như bị thôi miên vào đôi mắt ấy , mắt anh dán lên ve áo cô gái ........ Không có bông hồng .
           Phía sau cô gái vài chục bước là 1 phụ nữ trạc tứ tuần , tóc đã chướm bạc , chải lật sang 1 bên , chiếc mũi to như hòn đảo nổi lên trên gương mặt hơi dài , đôi mắt nâu đẹp , rất hiền . Ðôi chân vững chắc trên đôi giày cao su to . Chiếc túi xách màu nâu cũ kỹ đeo trên vai lủng lẳng ....... John lơ đãng dừng mắt trên ve áo người phụ nữ , có đính 1 bông hồng đỏ chói , bà nở nụ cười thân thiện với John .........
            John nghe mình nghẹt thở , Hallis đây ư ? Anh chới với trong giây lát , rồi bừng tỉnh . Không khỏi ngượng ngùng  , không biết phải làm gì ! Đi theo cô gái mắt xanh chưa hề quen biết hay là đến chào hỏi người phụ nữ đã gắn bó với anh 13 tháng qua , dù chỉ là tình thư của lính . Những ý nghĩ thoáng qua trong đầu . John quyết định , không , không thể bội ước ! Nếu không là mối tình đẹp nhất trong đời thì ít nhất cũng trở nên 1 tình bạn chân thành , đẹp đẽ . Mình đã biết rõ tâm hồn và cả tấm lòng củ Hallis ....
            John đến bên người phụ nữ , " Xin chào chị , chị là Hallis Meinel phải không ? Tôi là John Blanchart , tôi rất vui được gặp chị , và bây giờ xin mời chị đi ăn 1 bữa cơm tối . " .
             Người phụ nữ nhìn anh lo ngại , không thiếu vẻ hiếu kỳ , chị nói : " Tôi khóng biết chuyện gì đã xảy ra . Cô gái tóc vàng dong dỏng cao kia đã cài bông hồng này vào ve áo tôi và mong rằng , " Nếu ai có hỏi phải là Hallis Meinel không ? , và có nhã ý mời tôi đi ăn tối thì tôi hãy nói dùm với anh ta : " Hallis đang đợi trong góc quán bên kia đường , và cô rất vui vì đã không nhầm về người bạn trai của mình " .
Jan Smith .

Trích : Góc Của Phan . Thời Báo Houston , số 179 , Thứ Sáu , 16/04/2010 .
Về Đầu Trang Go down
 
NGÀY TRỞ VỀ
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MẬT TÔNG THIÊN ĐÌNH :: KHU VỰC CHÍNH FORUM :: THÀNH VIÊN [GIAO LƯU & CHIA SẺ]-
Chuyển đến 

free countersFree forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Have a free blog with Sosblogs