WWW.PHATGIAO.TK



Diễn đàn đã chuyển về địa chỉ mới chuyển hướng đến www.matphap.com ... Đang chuyển hướngHoặc click vào link sau: http://www.matphap.com
Đang chuyển hướng đến địa chỉ mới/title> <a href="https://www.forumvi.com" target="_blank">forumvi.com</a>

Share | 
 

 ::: TÂM :::

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Th? Di?u
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: ::: TÂM :::   15/2/2011, 03:36

::: TÂM :::






TÂM



Tâm bất dục, Tâm tươi, Tâm sáng,

Tâm dục tình như áng mây đen,

Tha Tâm ngăn chận đảo điên,

Bình Tâm thanh thản, an nhiên giữa đời.

(Ivry sur Seine, 1993)



Chổi Tâm



Chổi tâm quét dọn bao lần

Gió-đời-tám-ngọn sao còn đâu đây ?

Mắt nhìn tan hợp áng mây

Vô-thường, huyển hóa đêm ngày trôi qua



Có gì để dạ xót xa

Cho lòng giao động, lệ sa mi huyền

Bao năm học Đạo, Phật truyền

Thấm nhuần Bát-Nhã, đưa thuyền qua sông.

(Bạch-am, chiều đông 09-02-2003)



Mài Tâm



Thắm thoát trôi. Trôi mấy mươi năm.

Vẫn tay cầm bút viết âm thầm.

Văn chương chữ nghĩa không thông suốt.

Vậy mà mãi moi óc mài tâm ! ! !

(Chuyến đi thăm Trí Tâm - Los-Angeles, hotel Sofitel, chiều 20-09-1996)



Bình Tâm

Kính dâng Thầy Thích Minh T.



Bạch thầy con tỉnh mộng rồi

Mới hay là gió giữa đời bay nhanh

Cố quên những chuyện quẩn quanh

Giữ tâm Bình-Lặng cầu lành nơi-nơi.



Xả Tâm



Hạ bút...

Xả-tâm con viết gởi Thầy,

Thân con Tứ-Đại dạn dày gió sương.

Thăng-trầm xuôi ngược mười phương,

Ngày nay xin gởi khói hương nương nhờ.



Nhứt tâm con nguyện tôn thờ,

Như-Lai Tam-Bảo đợi chờ mãn viên.

Khổ đau tai nạn triền miên,

Đó là con bước vào miền nước TU...

(Tư gia T. Nga - Germany, Hamburg S.M., hè 15-08-1995)



Rửa Tâm



Nhứt nhứt, như như chùi rửa tâm,

Hằng ngày niệm niệm Quán-Thế-Âm.

Cho lòng không nổi cơn sóng gió,

Thân xác được êm lúc ‘’nghỉ nằm... !’’.

(Ivrys/Seine, mùa Vu-Lan 16-8-2000)



Hoa Tâm



Sáng nay bỗng thấy một cành Hoa

Từ xa ẩn hiện bay là đà

Cánh hoa màu trắng trong tinh khiết

Tạm gọi : ‘’Hoa Tâm’’ cõi Ta-bà...



Gươm Tâm



Bao lần nắm lưỡi Gươm Tâm

Chặt Anh tham dục, chặt Em tham tiền

Chặt bao tình ái cuồng điên

Chặt luôn những sợi ưu phiền đứt tan.

(Bạch-Am, 11 giờ 55 sáng 18-2-2000)



Tâm Nguyện



Nhục-vinh lên xuống bao lần

Áo thô, áo gấm cõi trần đã qua

Ngày nay ta hỏi cùng ta

Làm sao ở lại thiết tha với đời ?



Mong tất-cả cõi đời êm đẹp

Dẹp tình riêng, lòng tặng người-người

Có bao nhiêu tỷ trên đời

Bấy nhiêu Tâm-Nguyện cầu người bình-an...

(France, Ivry s/Seine, đêm 22-08-1990)



Bồ-Đề-Tâm



Tiếng chuông mõ vang vang đây đó

Hòa nắng vàng cây cỏ mừng vui

Xuân sang hoa lá xinh tươi

Động hồn thi sĩ, Tâm khơi Bồ Đề.



Hạ bút đề năm ba câu kệ

Mộng hồng trần nhân thế dứt mê

Cùng chia vui khổ vạn bề

Cuối đường chung cuộc cận kề Tòa Sen.



Giữa cảnh đời bao phen lận đận

Tìm nẻo tu lẫn tránh mây mù

Vầng Dương tan biến si, ngu

Tham-Sân là chốn ngục tù nhốt tâm.


Diệu Thi

(France, Villemomble, tư gia Hồng-Lộc, xuân 14-05-1999)
_____________________
:: Phủi Bụi Trừ Dơ ::
Về Đầu Trang Go down
Di?u Thi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: "Tâm Thức"   15/2/2011, 03:43


"Tâm Thức"

"Vạn vật trần gian chỉ Vô-Thường
Sang hèn, vinh nhục tợ như sương
Thênh thang một cõi không biên-xứ
Tâm trí đâu còn cảnh vấn vương

Vũ trụ bao la trước gió chiều
Đưa về tâm-thức buổi cô liu
Vô-biên tâm-thức không bờ bến
Lẳng lặng trời xanh một cánh diều

Bóng sắc hợp tan con bèo nổi
Cái thân tứ đại có còn chi
Nhứt tâm nhập định vô sở hữu
Chẳng có của ta một thứ gì.

Ráng chiều lấp lánh sắc y-vàng
Nước biếc theo dòng bọt vỡ tan
Chân bước vân-du trời chạng vạng
Mắt nhìn phong cảnh lối mênh mang.

Tham mê năm quẩn thời sanh tử
Chẳng nhiễm sáu căn tức Niết-Bàn
Giáo hóa tùy duyên nào chướng ngại
Niềm vui tự tại giữa trần gian...’’.


(Trích "Đạo Vàng Muôn Thuở - Đức Phật Thích Ca Đắc Đạo")

" TU LÀ GÌ ? "

" Tu, nghĩa là sửa mình. Tu là giữ gìn thân khẩu ý được thanh tịnh,
để nhằm loại bỏ tam độc tham-sân-si, và những tánh hư nghiệp xấu mà từ
vô thủy kiếp đến nay mình đã mắc phải. Tu là để tâm bình thường thoải
mái, để hơi thở nhẹ nhàng luôn giữ chánh niệm không để chút lãng xao,
cũng là để cho không ô nhiểm chút bụi trần nào...


Vui trong tham dục vui rồi khổ,
Khổ để tu hành, khổ quá vui,
Nếu biết có vui là có khổ,
Thà rằng đừng khổ cũng đừng vui,
Mong sao giữ tâm không vui khổ
Mới thoát ra ngoài lối khổ vui.
(... ...)
Ở đời sống đạo hãy tùy duyên
Tâm trí an vui chẳng lụy phiền
Ngoại cảnh sáu trần không dính mắc,
Nội tâm bát thức hãy điềm nhiên
Niệm tưởng khởi lên liền buông xả,
Chân tâm vắng lặng thấy bình yên,
Ấy là chân thật cho cuộc sống
Không bị lụy phiền cảnh đảo điên...’’.

(Trích "Bước Chân Xuất Thế")

---*---

" Tâm Xả "

"Qua sông đã tới được bờ
Bờ bên kia đó bây giờ là đây
Ngoảnh nhìn chốn cũ ô hay
Đâu là bờ ở bên này bên kia !"

(Thơ Nguyễn Thị Vinh)

Ngồi ngẩn ngơ đưa mắt nhìn ánh nắng đầu xuân qua song cửa, mà lòng buồn hiu hắt. Rồi đứng dậy nhìn lên bàn thờ Phật :

"Rũ sạch mùi trần cơn gió thoảng,
Trắng phau lòng đạo lúc trăng lên’’

Lảm nhảm mấy câu thơ Thiền của Dương Bá Trạc, lòng tự nhủ : "Mùi trần
nặng quá, gió nào đủ mạnh để đưa qua sông nổi đây ? Còn ‘lòng đạo’ thì
bị Vô-minh che khuất, bụi đời bám chặt... Biết bao giờ lau chùi cho
‘trắng phau’ ? Đôi khi chùi rửa sạch được vài ba phân, tưởng là giỏi lắm
! Rồi ỷ y, lơ đểnh bị nó đóng bám trở lại dầy năm, bảy tấc...".


Lòng mình vẫn thường cảnh giác, cố gắng ngăn chận là đừng để "tám-ngọn-gió-đời-làm-chao-động-ngọn-đèn-tâm". Bởi khi nghe những lời khen, chê, chỉ trích, tâng bốc... Bỗng sực nhớ đến bài thơ "Gươm Tâm":

"Bấy lâu nắm lưỡi Gươm-Tâm
Chặt Anh tham dục, chặt Em tham tiền
Chặt bao tình ái cuồng điên
Chặt luôn những sợi ưu phiền đứt tan..."

Vậy mà đôi khi, chính tai nghe, hoặc ai nói lại những chuyện buồn-vui,
làm tâm hồn cũng bị chao đảo đôi chút. Nhưng rồi kịp chụp nắm bắt "cái
tâm" lại. Bằng cách nghe ‘’Bát Nhã Tâm Kinh’’ và thụ trì quyển Kinh "Kim
Cương Bát Nhã Ba La Mật". Thường nghiền ngẩm quyển "Tứ Vô Lượng Tâm";
Từ, Bi, Hỷ có phần dễ thực hành hơn Xả. Sau đây, kính xin mạng phép
chép lại gởi đến quý vị đoạn đầu và bài "Tâm Xả" :

"Sanh trong cảnh người thật hy hữu. Đời sống của chúng sanh quả là khốn khổ. Chớ để lỡ mất cơ hội này".
(Kinh Pháp Cú)

"Con người là một chúng sanh huyền-bí có nhiều tiềm-năng phi-thường.
Có hai năng lực trái ngược luôn luôn tiềm tàng ngủ ngầm trong mỗi người :
một, hướng về cao thượng trong sạch, đặc tánh của các thánh nhân. Và
một hướng về những điều tội lỗi, nhơ bẩn của kẻ sát nhân tàn bạo. Cả hai
tiềm lực này đều có thể phát sanh bất ngờ với một sức mạnh vô cùng
hùng hậu. Xuất xứ từ đâu ? Chúng ta không đặng rõ. Ta chỉ biết rằng nó
luôn luôn nằm trong ta, nhiều hay ít, mạnh hay yếu, tùy trường hợp.
Trong guồng máy phức tạp của con người, có cái tâm vô cùng dũng mãnh.
Tâm chứa đựng một kho tàng đức hạnh và một hầm tật xấu. Người biết vun
bồi đức hạnh là một phước lành cho nhân loại. Kẻ bị tật xấu chi phối là
một đại họa.
Những ai có chí hướng trở thành bậc vĩ nhân, cao thượng, và hữu ích,
nhữnh ai muốn vượt lên đám đông quần chúng để phục vụ nhân loại bằng
cách nêu gương lành trong sáng và ban bố những lời dạy hữu ích, những ai
muốn tận dụng cơ hội quí báu được sanh làm người, đều hết sức gia công
gội rửa những tật xấu còn lại và phát triển những đức hạnh đang ngủ
ngầm trong tâm.
Khai thác hầm mỏ là một điều khó. Để tìm mỏ kim cương, mỏ dầu hay một
nhiên liệu quí báu khác, con người phải tốn hao biết bao tiền của và
công lao, phải trải qua biết bao hiểm nguy gian khổ, có khi phải nguy
hiểm tánh mạng, để đào sâu vào lòng đất. Nhưng, để khai thác kho tàng vô
giá đang ngủ ngầm bên trong con người, ta chỉ cần kiên trì cố gắng và
nhẫn nại gia công. Mỗi người, dầu trai, dầu gái, sang hay hèn, đều có
thể cố gắng và nhẫn nại để thâu thập sự nghiệp quí báu kia, vì đó không
phải là một di sản do ông cha truyền lại.
Thế thường ta coi tật xấu của con người là thiên tánh ngẫu nhiên bộc phát. Âu cũng là một điều lạ !
Cũng lạ thay, tuy rằng đối chiếu với tật xấu có một đức tánh xác thực mà
mỗi người đều có thể thọ hưởng, ta lại không coi đức tánh ấy là thông
thường, phải có.
Sân hận (dosa) là một tật xấu có sức tàn phá vô cùng khốc liệt. Đối diện
với lòng sân, tâm "Từ" (mettã) là một đức độ nhẹ nhàng êm dịu làm cho
con người trở nên cao-thượng, tuyệt luân.
Hung bạo (himsã), một tật xấu khác đã gây biết bao tội ác và những điều
tàn bạo trên thế gian. Tâm "Bi" (karunã) là vị thuốc có thể tiêu trừ
bịnh hung bạo.
Ganh tỵ (issã) là chất độc cho cơ thể vừa là động lực thúc đẩy con người
vào những sự nhơ bẩn và những tranh chấp hiểm nguy. Phương thuốc nhiệm
mầu và công hiệu nhất để trị bịnh ganh tỵ là tâm "Hỷ" (muditã).
Bám víu vào những gì ưa thích và bất toại nguyện với những điều không
vừa lòng làm cho tâm mất bình thản. Do sự phát triển tâm "Xả" (upekkhã)
hai tệ đoan trên sẽ bị tiêu diệt dần dần.

(... ... ...)

''Tâm Xả''

Xả (Upekkhã) là đức tánh thứ tư trong Tứ-Vô-Lượng-Tâm, khó thực hành nhất mà cũng cần thiết nhất trong bốn đức tánh cao-thượng.
Phạn ngữ Upekkhã do hai căn nguyên ‘’upa’’ và ‘’ikkha’’. Upa là đúng
đắn, chân chánh, vô tư. Ikkha là trông thấy, nhận định, suy luận. Vậy
Upekkhã là trông thấy đúng đắn, nhận định chân chánh, hoặc suy luận vô
tư, tức là không luyến ái cũng không ghét bỏ, không ưa thích cũng không
bất mãn.
Xả (Upekkhã) ở đây không có nghĩa lạnh lùng lãnh đạm, không màng đến
thế-sự cũng không phải cảm giác vô ký, không vui thích không phiền não.
Khinh rẻ, phỉ báng, nguyền rủa là thường tình. Hạng người trong sạch đạo
đức thường bị chỉ trích và khiển trách. Giữa cơn giông tố của trường
đời, người cao thượng luôn luôn giữ tâm bình thản.
Được, thua, thành, bại, ca tụng, khiển trách, hạnh phúc và phiền não là
những việc thường xẩy ra trong đời làm xúc động con người. Được ca tụng
thì vui thích, bị khiển trách thì buồn rầu là lẽ thường. Nhưng, giữa
cuộc thăng trầm của thế sự, Đức Phật dạy ta, luôn luôn thản nhiên, hành
tâm Xả, vững chắc như tảng đá to sừng sựng giữa trời.
Túc Sanh Truyện (Jãtaka) chép rằng :
"Trong hạnh phúc, trong phiền não, lúc thăng, lúc trầm, ta phải giữ tâm như đất.
Cũng như trên đất ta có thể vứt bất luận vật gì, dầu chua, dầu ngọt, dầu
sạch, dầu dơ, đất vẫn thản nhiên, một mực trơ trơ. Đất không giận cũng
không thương".


Đời sống của Đức Phật là một gương sáng về tâm Xả cho những ai còn luân
chuyển trong vòng tam-giới (dục giới, sắc giới và vô sắc giới).
Chưa từng có vị giáo-chủ hoặc một nhân vật nào bị chỉ trích nghiêm-khắc,
bị đả kích, sỉ-nhục hoặc bị lăng mạ nhiều như Đức Phật. Đức Phật lại
cũng là người được tán dương, sùng bái và tôn kính nhất.
Ngày kia, trong khi Đức Phật đi trì-bình khất thực, có một đạo sĩ
bà-la-môn ngạo-mạn kêu Ngài là người cùng đinh và đối xử với Ngài hết
sức vô lễ, Ngài thản nhiên chịu đựng và ôn-hòa giải-thích cho đạo-sĩ thế
nào là cùng đinh và vì sao chẳng nên khinh rẻ hạng người này. Vị
đạo-sĩ lấy làm khâm phục.
Một lần khác có người thỉnh Đức Phật đến nhà trai tăng. Khi Đức Phật
đến, chủ nhà lại dùng lời vô lễ, đối xử với Ngài một cách thậm tệ. Nhưng
Đức Phật không tức giận, ôn-hòa hỏi chủ nhà :
- Nếu ông biết có khách đến nhà viếng ông, ông làm sao ?
- Tôi sẽ sửa soạn một bữa cơm để đãi khách.
- Tốt lắm,Đức Phật nói, nhưng nếu khách không đến thì sao ?
- Tôi sẽ cùng vợ con chia nhau bữa cơm.
- Tốt lắm, này bạn, hôm nay bạn mời Như-Lai đến nhà để đãi ăn. Bạn đã
dọn lên cho Như-Lai những lời thô lỗ cộc cằn. Như-Lai không nhận. Vậy
xin bạn hãy giữ lấy.
Lời nói này đã làm thay đổi hẳn thái độ của chủ nhà.
"Không nên trả thù. Khi bị nguyền rủa, mắng chửi, phải biết làm câm
như cái mõ bễ. Được như vậy tức là đã đắc đạo quả Niết-Bàn, mặc dù trong
thực tế chưa đắc".

Đó là những lời vàng ngọc mà Đức Phật khuyên ta nên ghi nhớ hằng ngày trong kiếp vô-thường biến đổi này.
Trong xứ nọ, có lần một mạng phụ phu-nhơn xúi giục một người say rượu
đến nhục mạ Đức Phật thậm tệ đến đỗi Đại Đức Ananda không thể chịu được,
yêu cầu Đức Phật sang qua xứ khác. Nhưng Đức Phật không đổi chỗ và
cũng không hề xúc động.
Một người đàn bà khác giả có mang để vu oan Đức Phật giữa công chúng.
Một phụ nữ khác nữa bị giết để vu cáo Đức Phật phạm tội sát nhân. Một
người bà con và đệ tử của Đức Phật cũng manh tâm lăn đá từ trên đồi cao,
quyết giết Ngài. Chí đến trong hàng đệ tử của Ngày cũng có người cho
rằng Ngày thiên-vị, bất công. Một đàng khác bao nhiêu người đã tán dương
công-đức và ca tụng Đức Phật. Bao nhiêu vua chúa đã khấu đầu lễ bái
dưới chân Ngài.
Như đất, Đức Phật nhận tất cả với tâm Xả hoàn toàn.
Vững như voi, mạnh như hổ, ta không nên run sợ trước tiếng động. Miệng
lằn lưỡi mối không làm cho ta xúc động. Như gió thổi ngang màn lưới mà
không bị vướng trong lưới, tuy sống giữa chợ người, ta không nên luyến
ái những lạc thú huyền ảo và vô thường của kiếp nhơn sinh. Như hoa sen,
từ bùn dơ nước đục vượt lên trên bao nhiêu quyến rũ của thế gian, ta
phải sống trong sạch, luôn luôn tinh khiết, yên tĩnh và an vui.
Người thù trực tiếp của Tâm Xả luyến ái (rãga) và kẻ thù gián tiếp của
tâm Xả là sự lãnh đạm, thái độ lạnh lùng, xây lưng với thế sự.
Upekkhã lánh xa lòng tham ái và trạng thái bất mãn. Thái độ vô tư, thản
nhiên, an tịnh là đặc tánh quan trọng của Tâm Xả. Người có Tâm Xả không
thích thú trong vui sướng cũng không bực tức trong phiền não.
Người có Tâm Xả đối xử đồng đều, không thấy sự khác biệt giữa người tội lỗi và bậc thánh nhân.
Tâm Từ bao trùm mọi chúng sanh; tâm Bi, những chúng sanh đau khổ; tâm
Hỷ, những chúng sanh hạnh phúc; Tâm Xả bao trùm việc tốt và xấu, những
điều khả-ái và những điều khả-ố, thích thú và nghịch lòng.

*

Những ai chú nguyện trở thành thánh nhân trong chính kiếp này, có thể
hằng ngày phát triển và trau dồi bốn đức tánh cao thượng trên, luôn luôn
tiềm tàng bên trong mọi người.
Đức Phật kêu gọi :
Này chư Tỳ-Khưu, thí dụ như toàn thể vùng đất mênh mông này trở thành
nước, và người kia bỏ xuống nước một cái ách, trên ách có một lỗ. Rồi có
một cơn gió thổi, đẩy trôi cái ách từ Đông sang Tây, một ngọn gió nữa
đẩy cái ách từ Bắc xuống Nam, và một ngọn khác nữa từ Nam lên Bắc. Và
cứ như thế, cái ách triền miên trôi dạt trên mặt nước. Trong khi ấy có
một con rùa mù, mỗi năm trồi lên mặt nước một lần. Như vậy, có thể nào
con rùa mù, sau một lần trong năm, trồi lên mặt nước và thọc đầu ngay
cái lỗ duy nhứt của ách không ?
Bạch hóa Đức Thế-Tôn, quả thật con rùa mù khó làm như vậy.
Này chư Tỳ-Khưu, cùng thế ấy, sanh vào cảnh người cũng khó như vậy. Cùng
thế ấy, Giáo Pháp (Dhamma) và Giới Luật (Vinaya) mà một đấng Như-Lai
tuyên bố khó có thể truyền bá trong thế gian.
Nhưng nay, này chu Tỳ-Khưu, quả thật vậy, trạng thái làm người đã đạt
thành đạt, một đấng Như-Lai đã phát hiện trên thế gian. Giáo Pháp và
Giới Luật mà Đức Như-Lai tuyên bố đã được truyền bá trong thế gian.
Vậy này, chư Tỳ-Khưu, các con phải kiên trì tinh tấn để chứng ngộ : "Đây là đau khổ, đây là nguyên nhân của đau khổ, đây là sự chấm dứt đau khổ, đây là con đường dẫn đến sự chấm dứt đau khổ’’.

(Trích chương 42 quyển ‘’Đức Phật và Phật Pháp’’)
Mùa Phật Đản 2547 và Vu Lan Báo Hiếu (2003)

______________

:: Phủi Bụi Trừ Dơ ::
Về Đầu Trang Go down
Di?u Thi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Vườn Tĩnh Lặng   15/2/2011, 03:56

Vườn Tĩnh Lặng

"... Tâm có khả năng
"thụ" tối ưu, khi giống như một tấm gương được lau sạch bóng, do đó
phản ảnh được toàn bộ hiện thực chung quanh một cách tối đa, khi tâm
trống rỗng, tịch lặng tối đa thì nó sẽ trở thành Đại Viên Cảnh Trí, tấm
gương siêu khổng lồ ôm trọn cả vũ trụ trong lòng nó..."

("Tâm Linh" Tinh Tiến - TSVTVN tr. 164)

Vườn tĩnh lặng dịu êm trăng sáng
Cõi tâm trong hiện áng mây xanh
Tay liền phóng bút bay nhanh
Nhặt lời, kết chữ thả quanh địa cầu.

Vườn tĩnh lặng đêm thâu thanh vắng
Chẳng buồn vui, hồn lắng, tâm yên
Sóng đời xô dạt triền miên
Vững tâm lèo lái, đưa thuyền sang sông.

Vườn tĩnh lặng sáng trong ánh Nguyệt
Soi cảnh đời mặt thật nổi lên
Nhặt thâu tất cả làm nền
Cất xây đền Phật, ngồi bên Liên-Đài.

Vườn tĩnh lặng đêm ngày trống rỗng
Như gương trong, không bóng, chẳng hình
"Sắc-không, không-sắc" tự mình
Tùy duyên hóa-độ, tử-sinh lẽ thường.

Nếu đã bước vào vườn tĩnh lặng!
Bận lòng chi đêm vắn, ngày dài
Tâm cầu nhân thế thẳng ngay
Sợ ai, ai sợ ? Hòa-hài dưới trên.

Vườn tĩnh lặng mông mênh tinh khiết
Ngưới với Người phải biết nhún nhường
Ác-lành đều rải tình thương
Dìu nhau chung bước về phương Phật-Đà.

Diệu Thi

_______________


:: Phủi Bụi Trừ Dơ ::

Về Đầu Trang Go down
Di?u Thi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: THIỀN SƯ VÀ CÔ LÁI ĐÒ.   15/2/2011, 04:02

THIỀN SƯ VÀ CÔ LÁI ĐÒ.


Kính Đại Lão HT-LTT,

Tiểu tử mới xin theo học Đại lão Hoà Thượng (hôm qua).
Hôm nay đã giác ngộ và xin kính gửi tới sư phụ một
chuyện vui để gọi là có chút lễ NHẬP MÔN.

Ký tên
Tiểu tử Thích Đủ Thứ,

======================

Nhà sư và cô lái đò ...

Tâm là một điểm tuy nhỏ nhưng quan trọng, nên người ta mới gọi là tâm điểm.

Cô lái đò đưa khách qua sông. Đò cập bến cô lái thu tiền từng ngườì, sau hết đến nhà sư.

- Cô lái đò đòi tiền "gấp đôi."

- Nhà Sư ngạc nhiên hỏi vì sao?

Cô lái mỉm cười:

- Vì Thầy nhìn em…

Nhà sư nín lặng trả tiền và bước lên bờ.

Một hôm nhà sư lại qua sông. Lần nầy cô lái đòi tiền "gấp ba."

- Nhà sư hỏi vì sao?

Cô lái cười bảo:

- Lần nầy Thầy nhìn em dưới nước.

Nhà sư nín lặng trả tiền và bước lên bờ.

Lần khác nhà sư lại qua sông. Vừa
bước lên đò nhà sư nhắm nghiền mắt lại đi vào thiền định. Đò cập bến
cô lái đò thu tiền "gấp năm" lần.


- Nhà sư hỏi vì sao?

Cô lái đáp:

- Thầy không nhìn nhưng còn nghĩ đến em.

Nhà sư trả tiền và lên bờ.

Một hôm nhà sư lại qua sông. Lần nầy nhà sư nhìn thẳng vào cô lái đò… Đò cập bến, nhà sư cười hỏi lần nầy phải trả bao nhiêu?

Cô lái đáp:

- Em xin đưa Thầy qua sông, không thu tiền.

Thiền sư hỏi:

- Vì sao vậy?

Cô lái cười đáp:

- Thầy nhìn mà không còn nghĩ tới em nữa…

Do vậy em xin đưa Thầy qua sông mà thôi...

Nói một cách khác - (mọi sự từ TÂM mà ra)...

Sống ở đời chỉ có chữ TÂM là đáng quý!

Một phút suy tư: ChữTÂM

Tâm là một điểm tuy nhỏ nhưng quan trọng, nên người ta mới gọi là tâm điểm.
Tâm của con người càng quan trọng hơn vì nó nói lên nhân cách của một con người:

- Tâm lệch lạc thì cuộc sống nghiêng ngả đảo điên.
- Tâm gian dối thì cuộc sống bất an.
- Tâm ghen ghét thì cuộc sống hận thù..
- Tâm đố kỵ thì cuộc sống mất vui.
- Tâm tham lam thì cuộc sống dối trá …

Cho nên , ta không những đem tâm của mình đặt ngay trên ngực để yêu thương, mà còn:

- Đặt trên tay để giúp đỡ người khác.
- Đặt trên mắt để nhìn thấy nổi khổ của tha nhân.
- Đặt trên trán để mau mắn chạy đến với người cùng khổ.
- Đặt trên miệng để nói lời an ủi với người bất hạnh.
- Đặt trên tai để biết nghe lời than trách, góp ý của người khác.
- Đặt trên vai để biết chịu trách nhiệm và chia sẻ trách nhiệm với anh em chị em.

Thân xác không tim thì thân xác chết, làm người không có tâm thì cuộc sống chỉ có hận thù và là mối nguy hiểm cho mọi người.

Tác giả: Vô Danh

Nguồn : i-meo

____________________________
:: Phủi Bụi Trừ Dơ ::
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: ::: TÂM :::   

Về Đầu Trang Go down
 
::: TÂM :::
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MẬT TÔNG THIÊN ĐÌNH :: Thư Viện :: Thơ văn linh cảm-
Chuyển đến 

free countersFree forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a blog