WWW.PHATGIAO.TK



Diễn đàn đã chuyển về địa chỉ mới chuyển hướng đến www.matphap.com ... Đang chuyển hướngHoặc click vào link sau: http://www.matphap.com
Đang chuyển hướng đến địa chỉ mới/title> <a href="https://www.forumvi.com" target="_blank">forumvi.com</a>

Share | 
 

 Khám phá nhà ngoại cảm – cùng đọc và suy ngẫm (phần 1)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
namnhi2



Pháp Môn : Khác
Tôn giáo : Chưa Lựa Chọn
Bài viết : 1
Số lần cảm ơn : 0
Điểm Cống Hiến : 2261
Tham gia : 20/04/2011

Bài gửiTiêu đề: Khám phá nhà ngoại cảm – cùng đọc và suy ngẫm (phần 1)   20/4/2011, 11:29




Khám phá nhà ngoại cảm – cùng đọc và suy ngẫm (phần 1)


Dưới đây là bài viết của giám đốc trung tâm nhắn tìm đồng đội bà Ngô thị thúy Hằng giúp người đọc có cái nhìn sát thực về hiện tượng tìm mộ và các nhà ngoại cảm của VIET NAM.


Ngoại cảm và tìm mộ liệt sĩ


http://cb9.upanh.com/21.582.28536338.szW0/untitled.jpg



(13/04/2011 07:02:13 AM) Ở đây tôi chỉ muốn nhấn mạnh, không có những người thầy TÂM LINH này thì không ai có thể tìm được mộ liệt sĩ và người thầy TÂM LINH đó nếu có TÂM tốt thì họ sẽ giúp nhà ngoại cảm đó tìm chính xác mộ phần của liệt sĩ khi có sự hỗ trợ của liệt sĩ.

Đã lâu lắm rồi, tôi luôn suy nghĩ nên làm gì để thân nhân liệt sĩ hiểu biết hơn trong việc sử dụng các phương pháp tìm mộ liệt sĩ ngoài phương pháp mà chúng tôi đang đưa ra là tìm liệt sĩ dựa trên phiên hiệu đơn vị. Những gì tôi viết ra đây, chỉ mong là mang lại một chút thông tin theo cảm nhận và đánh giá của tôi để thân nhân liệt sĩ hiểu thế nào là tìm mộ bằng phương pháp ngoại cảm? Có phải nhà ngoại cảm nào cũng đủ trình độ, đủ hiểu biết để giúp gia đình liệt sĩ đưa chính xác hài cốt liệt sĩ về quê hương? Làm thế nào để nhận biết khả năng của nhà ngoại cảm? Nên nhìn nhận việc xuất hiện rất nhiều nhà ngoại cảm vào giai đoạn hiện nay như thế nào? Và câu hỏi có nên nhất thiết phải tìm hài cốt hay không sẽ có đáp án khi bạn đọc đọc đến những dòng cuối cùng của bài viết này.

Xin gửi lời cảm ơn sâu sắc đến nhà nghiên cứu văn hóa tâm linh Phan Oanh, ông Blair T Spalding (đại học Oxford) – tác giả cuốn Life and Teaching of the Masters of the Far East đã giúp tôi có những nhìn nhận đúng đắn về thế giới TÂM LINH, mối quan hệ giữa người sống và người chết để có thể thông suốt được công việc tôi đang làm, tránh được những sai lầm đáng tiếc trong việc hướng dẫn thân nhân liệt sĩ tiếp nhận các nguồn thông tin khác nhau phục vụ cho công tác tìm mộ liệt sĩ.

Từ nhận biết của cá nhân về mối quan hệ giữa người sống và người chết

Tôi vốn sinh ra trong một gia đình cán bộ công chức ở Hải Phòng. Họ bên Ngoại là những người cán bộ cách mạng. Bác cả là liệt sĩ hy sinh trong kháng chiến chống Pháp. Bác hai là tù chính trị Côn Đảo lứa đầu tiên được trao trả khi Hiệp định Paris ký kết. Bác ba và bác tư đều là thương binh và đang hưởng chế độ dành cho người có công của nhà nước. Mẹ tôi – cô em gái út và là con gái duy nhất của gia đình là Đảng viên Đảng cộng sản Việt Nam từ năm 18 tuổi.

Họ bên Nội dù không tham gia cách mạng nhưng cũng ít nhiều đóng góp cho cách mạng trong những ngày đầu của phong trào Tiền khởi nghĩa.

Sống trong môi trường của gia đình và được ăn học đầy đủ, tôi thấm nhuần những bài học về đạo đức, lễ nghĩa ngay khi còn ngồi trên ghế nhà trường những năm học phổ thông và đại học nhưng chưa khi nào tôi được nghe về từ NGOẠI CẢM hay TÂM LINH. Điều duy nhất gắn kết và cho tôi cảm giác có sự sống sau cái chết là nơi thờ tự của gia đình. 1 ban thờ nhỏ, có bát hương và được mẹ chăm sóc mỗi khi ngày rằm ngày mùng một và khi có cúng giỗ ai đó trong giòng họ hoặc khi Tết đến.

Ngày bà Ngoại tôi mất, khi đó đất nước mới giải phóng, thiếu thốn đủ đường nên không có điện thoại. Bà ốm nặng, bác Ngọc (anh thứ 3 của mẹ tôi) cho người báo tin: bà Ngoại ốm nặng mẹ tôi phải xuống ngay. Nhà tôi và bác Ngọc – nơi bà Ngoại sống cách nhau khoảng 4km. Vì tôi khi đó mới có mấy tháng tuổi, anh trai tôi cũng chỉ hơn 1 tuổi nên chỉ có mẹ xuống với bà, bố trông 2 đứa tôi. Thường ngày, tôi ngủ ngoan, ít khóc nhưng sau này bố kể lại, quãng nửa đêm, gần về sáng, tôi la thét dữ dội như ai cào cấu. Đó là thời khắc bà Ngoại tôi trút hơi thở cuối cùng. Mẹ là con gái duy nhất và là út nên bà dành cho mẹ nhiều tình thương. Cả giòng họ lại toàn cháu trai nên tình yêu thương dường như bà dành cho mẹ, rồi chuyển qua cho tôi.

Có thể sự việc trên chỉ là suy luận của cá nhân tôi vào thời điểm này khi tôi có một chút hiểu biết về sự sống sau cái chết. Nhưng khi trao đổi lại với một vài người bạn về thời khắc cuối cùng của người chết và cảm nhận của một vài người sống (được người sắp chết dành nhiều tình cảm) thì họ đều nhìn nhận là có sự hiện tượng trên. Và tôi tin chắc bạn đọc của NTDD cũng đã từng trải qua sự việc trên. Đó là hiện tượng đầu tiên tôi biết và hiểu rằng có mối quan hệ giữa người sống và người chết. Và nếu có mối quan hệ như vậy thì rõ ràng chết là chưa hết, còn một sự sống sau cái chết và đó là cái gì? Nó như thế nào? Chúng ta nên tiếp nhận nó ra sao? Điều này cho thấy liệt sĩ chết là chưa hết. Vì đơn giản liệt sĩ cũng giống như những người thân của chúng ta là ông, là bà… nhưng họ khác những người đó là họ chết vì lý tưởng cao cả, vì sự nghiệp giải phóng đất nước và điều đặc biệt là họ chết khi tuổi đời còn quá trẻ.



PHẦN 1: CHẾT ĐI SỐNG LẠI, BỊ ĐIÊN, HAY GẶP BIẾN CỐ TRONG CUỘC ĐỜI RỒI TRỞ THÀNH NNC

Những điều tình cờ, mắt thấy tai nghe

Năm 2006, tôi bắt đầu trở lại Hà Nội sau gần 8 năm sống và làm việc tại Tp.HCM. Khi đó từ NGOẠI CẢM đã được phổ biến rộng rãi nhờ một vài câu chuyện tìm mộ liệt sĩ theo phương pháp ngoại cảm với những tên tuổi như Phan Thị Bích Hằng, Nguyễn Khắc Bảy, Nguyễn Văn Nhã, Nguyễn Văn Liên… Và tôi cũng mang một niềm ao ước làm thế nào để nhờ chị Phan Thị Bích Hằng tìm mộ bác mình nhỉ? Tôi không có cách nào để tiếp cận chị Hằng vì nghe rất nhiều người nói chị Hằng rất khó tiếp xúc và nhất là khi đọc những câu chuyện về những gia đình liệt sĩ được chị Hằng giúp tìm liệt sĩ thời gian gần đầy (thời điểm tôi ra Hà Nội) thì hầu hết là các gia đình có tiếng tăm, có địa vị và có thế lực về chính trị hay kinh tế chứ hiếm thấy có gia đình nào như gia đình tôi – công chức nhà nước tiền không nhiều, thế lực không có. Và tôi bỏ ngay ý định đó đi nhưng vẫn muốn tiếp xúc với chị Hằng bằng xương bằng thịt một lần xem chị ấy là người thế nào.

Cơ hội cũng đến khi 2 sếp cũ của tôi ra Hà Nội công tác, tôi khi đó đã nghỉ việc tại cơ quan cũ nhưng vì mối quan hệ với các sếp vẫn còn nên các sếp cũng yêu quý mà cho đi theo. Cảm giác gặp chị Hằng lần đầu với tôi không có ấn tượng gì. Một người phụ nữ bình thường, có chồng và 2 con. Vì mục đích là diện kiến để biết chị Hằng là thế nào nên tôi chỉ chào hỏi theo xã giao. Sếp cũ của tôi có đặt vấn đề tìm người nhà nhưng đến thời điểm này tôi cũng biết, người nhà của sếp cũ tôi cũng chưa tìm thấy. Sau này khi gặp chị Hằng ở một vài hội nghị nói chuyện về ngoại cảm, tôi cũng không có ấn tượng gì nhiều về chị Hằng. Trong mắt tôi, chị ấy chỉ đơn giản là một phụ nữ bình thường, khác hơn chút là ăn mặc đẹp, phục trang nhiều. Và sau bài báo của nhà báo Phạm Ngọc Dương trên báo An Ninh Thế Giới năm 2008 viết lại những câu chuyện cũ rích về việc chị Hằng tìm mộ liệt sĩ thì tôi rất mệt mỏi và có cảm giác “luôn muốn nổi cáu” mỗi khi thân nhân liệt sĩ nhầm tôi với chị Hằng – làm ngoại cảm. Và tôi rất buồn lòng vì sự thiếu hiểu biết của người đi tìm liệt sĩ. Bản thân tôi là Ngô Thị Thúy Hằng còn chị Hằng là Phan Thị Bích Hằng, họ tên đã khác nhau, phương pháp làm việc cũng khác nhau. Nhưng họ không tìm hiểu mà chỉ nghe đã ào ào liên hệ, ào ào đề nghị và ào ào đi tìm, không cần phân biệt đúng sai. Tất cả đều ào ào, ào ào bê về không cần xác định xem có đúng nơi liệt sĩ hy sinh không, hay hy sinh ở Tây Ninh mà lại lên Kon Tum bốc mộ, hy sinh ở Quảng Trị mà vào Bình Phước bê mộ về. Rồi bỏ qua cả việc xét nghiệm ADN.





Vô tình, tôi nhận được comment trên NTDD của một người hiện đang sinh sống tại Tp.HCM về việc muốn xin liên hệ của nhà ngoại cảm Nguyễn Khắc Bảy. Tôi có gọi lại trao đổi là tôi không biết anh này và hỏi ngược lại anh ta là ai? Như thế nào? Qua một người quen tôi có cơ hội tiếp xúc với Nguyễn Khắc Bảy. Tôi hy vọng và đặt niềm tin tuyệt đối vào Nguyễn Khắc Bảy. Tôi đưa mẹ và bác tôi lên tiếp xúc để tìm bác Thiếp. Nguyễn Khắc Bảy có vẽ cho gia đình tôi 1 bản đồ. Tôi, mẹ, bác tôi đi luôn vì bác Thiếp tôi hy sinh ngay tại Bình Lục, Hà Nam. Từ ngôi A anh ta chỉ sang ngôi B. Một hồi rồi lòng vòng, rồi con ruồi, con muỗi, con gì nữa tôi cũng không nhớ nổi. Nhưng với đứa từng tốt nghiệp 2 trường đại học, lăn lộn cuộc đời, găp nhiều loại người và kinh qua nhiều công việc như tôi thì việc chỉ từ A sang B, từ con ruồi, sang con bướm, con gì đó không thể nào chấp nhận được, dù rằng tôi vẫn luôn tin, bác tôi chết là chưa hết, linh hồn vẫn đâu đó quanh những người thân trong gia đình tôi. Tuy nhiên vào thời điểm đó, tôi vẫn chưa có nhiều thông tin và chưa hiểu hết nguyên nhân của sự việc nên thành ra u u mê mê, ai nói là nghe mà chưa có động thái tổng hợp, phân tích, đánh giá sự việc.

Rồi cũng qua gia đình liệt sĩ, tôi biết chú Nguyễn Văn Nhã, tôi gọi điện cho chú. Chú vui vẻ nhận lời nhưng chú nói với tôi thế này: “Ngày xưa tôi chưa có Phật pháp nên tôi vẫn hướng dẫn mọi người đi tìm hài cốt nhưng bạn là người có ăn có học tôi chỉ nói thế này, xưa bạn dùng Win 2000 nay bạn đã phải dùng Win 2005 (hệ điều hành của máy tính). Tôi khuyên bạn không nên tìm hài cốt mà nên tập trung ăn chay niệm Phật cầu cho linh hồn của bác bạn sớm được siêu thoát. Và nên xin 1 bức di ảnh để thờ bác”.

Thú thật khi nghe chú Nhã nói xin di ảnh để thờ tôi ngỡ ngàng vô cùng. Tôi không thể hiểu chú ấy liệu có nhầm và hoang đường không khi nói ra chuyện xin chụp di ảnh. Nhưng tôi vẫn theo hướng dẫn của chú, ăn chay liên tục 12 ngày và nói mẹ tôi dưới Hải Phòng cùng ăn chay và niệm cầu cho bác tôi được siêu thoát. Tôi vì thương bác, thương mẹ nên cứ cắm cúi ăn. Ngày đó tôi còn đi làm xa nơi ở hơn 70km, sáng nào tôi cũng phải dạy từ 5h kém chuẩn bị đồ đạc và mang theo 1 cái cặp lồng to đùng để khi chờ xe của tập đoàn qua đón tại chợ Láng hạ thì mua cho đầy cặp lồng cháo để ăn cả ngày. Cứ thế, sáng tôi thắp hương trên ban thờ của nhà thuê ở Hà Nội, cả ngày ăn cháo đỗ đen với đường và lẩm nhẩm câu kinh chú Nhã cho hơn 300 lần mỗi ngày với một niềm hy vọng bác tôi sẽ siêu thoát để cho tôi có thể thanh thản phần nào, để tôi có thể bù đắp phần nào công ơn nuôi dưỡng dạy dỗ tôi của mẹ. 12 ngày trôi qua, không có tín hiệu gì từ cả mẹ và tôi. Nhưng thành nếp, tôi nhìn thấy thức ăn mặn là ngao ngán, tôi bắt đầu ăn chay. Đến đêm ngày thứ 15 thì mẹ tôi hốt hoảng gọi điện thông báo: con ơi, có lẽ bác về nhà mình con ạ. Mẹ thấy có 1 con bướm rất to bay vào nhà rồi bay vòng quanh mẹ, rồi nó bay thẳng lên ban thờ. Khi đó là 23h ngày 15.9.2008 là ngày đặc biệt vì trùng với sinh nhật cháu gái tôi nên tôi rất nhớ và nhà tôi thì rất kín lại ở thành phố nên việc có bướm bay vào nhà khi đã tắt đèn vào ban đêm là chuyện hơi hiếm. Tôi vẫn bình tĩnh bảo mẹ không nên tin tưởng quá, đi ngủ đi và chờ xem sáng mai trời sáng xem thế nào. Sáng ra, mẹ tôi kiểm tra trên ban thờ thì có con bướm đen to đùng, mẹ khấn và giơ tay ra thì con bướm bay vào tay mẹ, mẹ mang ra ngoài sân thượng, con bướm bay mất (Chú Nhã có dặn tôi, khi cháu khấn xin thì khấn nếu bác đã siêu thoát xin bác hóa bướm hay con gì đó để mẹ và cháu được chứng nghiệm).

Lúc này đây, khi viết lại câu chuyện trên của gia đình, tôi vẫn không tin là bác tôi đã siêu thoát, câu chuyện chỉ là một phương pháp cho tâm hồn tôi thanh thản, dù tôi vẫn hy vọng bác tôi khi bước qua cõi Trung giới, bác đã đến được cảnh giới thứ 5, thứ 4 chứ không còn ở cảnh giới thứ 7, thứ 6 nữa. Và tôi cũng tin rằng một người khi sống yêu thương các em, kính trọng cha mẹ và luôn che chở cho các em, hy sinh tất cả cho các em thì khi bác hy sinh, bác cũng là một linh hồn thân thiện, không còn nhiều ham muốn dục vọng mà luẩn quẩn nơi cõi trần thế. Bác tôi hy sinh vì bị thương và mất máu nên cái chết đến từ từ, bác tôi có thể cảm nhận được cái chết và đón nhận nó một cách bình tĩnh chứ không bị chết đột ngột nên linh hồn không bị hốt hoảng trước giai đoạn chuyển tiếp chỉ còn hồn vía mà không còn thể xác.

Tình cờ đầu năm 2007, NTDD trở thành một đơn vị trực thuộc UIA – nơi “làm việc” đầu tiên của rất nhiều nhà ngoại cảm như Phan Thị Bích Hằng, Nguyễn Văn Liên… Sau một thời gian làm việc tại đây, những nhà ngoại cảm đó lại ra đi không ở lại đó. Và giữa năm 2007, nổi lên hiện tượng “người đàn bà 3 mắt” – Hoàng Thị Thiêm. Thú thật đến bây giờ, sau rất nhiều tranh luận và kinh nghiệm của bản thân thì tôi vẫn giữ quan điểm của tôi rõ ràng và sòng phẳng: nếu đồng bóng và thiếu hiểu biết (trình độ nhận thức, kỹ năng sống, vốn kiến thức văn hóa, tri thức kém ) thì không thể làm ngoại cảm được. Và muốn trở thành ngoại cảm giỏi thì phải là người có cái TÂM đủ lớn. Vấn đề tại sao tôi lại có quan điểm đó thì tôi sẽ trình bày ở phần sau của bài viết này sau khi đưa ra các chứng cứ đã có kiểm chứng, phân tích.

Tôi đã có thời gian hơn 6 tháng ngồi quan sát Hoàng Thị Thiêm làm việc trực tiếp tại UIA và có duy nhất 1 lần lên nhà Hoàng Thị Thiêm tại Lương Sơn, Hòa Bình. Khi đó nhà còn là vườn dứa, tềnh toàng. Hoàng Thị Thiêm cũng đã từng chỉ mộ bác tôi nhưng như tôi đã nói, tôi không tin vì không có đủ chứng cớ mà tin.

Điều duy nhất tôi tin là linh hồn bác tôi hoàn toàn không xuất hiện nên dù có nhà ngoại cảm A hay B được ai đó tín nhiệm và tin tưởng tuyệt đối cũng không thể chỉ đúng mộ phần của bác tôi vì bác tôi có xuất hiện đâu mà chỉ được.

Đây là cốt lõi của vấn đề. Nếu tất cả chúng ta đều nghĩ NNC nào cũng có thể nhìn thấy vong linh nhà chúng ta là hoàn toàn sai lầm và vì điều này mà chúng ta tin tưởng vào NNC tuyệt đối dẫn đến việc họ nói thế nào cũng tin và ào ào đi bốc mộ là một điều càng sai lầm. Gọi vong linh liệt sĩ về chưa hẳn là đã tốt vì không phải vong linh liệt sĩ nào cũng có thể chỉ được mộ và bạn có dám chắc đó là vong linh của nhà bạn hay vong linh của một ai khác đang giả mạo liệt sĩ nhà bạn hay không? Và tôi xin nhắc lại một lần nữa : nếu đồng bóng và thiếu hiểu biết (trình độ nhận thức, kỹ năng sống, vốn kiến thức văn hóa, tri thức kém ) thì không thể làm ngoại cảm được. Và muốn trở thành ngoại cảm giỏi thì phải là người có cái TÂM đủ lớn.

Cũng là tình cờ mà tôi gặp được nhà ngoại cảm Nguyễn Ngọc Hoài, ít nhiều chị cũng là người thứ 2 sau chú Nhã, tôi thực sự tôn trọng ở cách làm việc nề nếp, khoa học. Những thông tin mà tôi được học hỏi từ chị về thế giới TÂM LINH sau này khi tiếp cận cuốn sách Life and Teaching of the Masters of the Far East thì tôi nhận ra nó cũng giống nhau và theo một trật tự rõ ràng. Chị là người đọc nhiều, hiểu nhiều và có nhiều năm thăng trầm với cuộc sống nên tôi hoàn toàn tin tưởng ở khả năng làm việc của chị và người thầy TÂM LINH của chị.

Tuy nhiên, những người làm ngoại cảm dù sao vẫn là con người. Mà đã là con người thì không ai dám vỗ ngực tự cho rằng mình đã thoát ra được cái THAM SÂN SI để trở thành những viên ngọc bích sáng chói cả. Trên thế gian này không ai toàn thiện hay toàn ác. Vì bản thân họ vẫn còn có nhu cầu ăn, mặc, ở, vẫn còn ghen ghét khi thấy ai hơn mình, vẫn còn đau khổ khi gặp vướng mắc. Tôi là con người bằng xương bằng thịt nên tôi cũng thế thôi chưa thoát ra được cái vòng luẩn quẩn THAM SÂN SI. Tôi vẫn luôn cáu gắt khi gia đình liệt sĩ hỏi mãi một vấn đề mà tôi đã phải giải thích nhiều lần trước đó, tôi cũng cáu giận, đau khổ khi gia đình liệt sĩ cho rằng tôi quá nặng lời khi nói chuyện với họ…và tôi đập phá tự hỏi lòng mình tại sao phải làm cái việc bắc cầu cho thân nhân liệt sĩ họ dẫm qua mình thế này. Có người qua cầu còn ngoái lại xem ai đã bắc cầu cho họ đi nhưng cũng có người không hề ngoái lại vì với họ cái cầu này hiển hiện đã có và cũng có người qua cầu còn quay lại lẩm nhẩm vài câu: cầu thì gập ghềnh, làm mình suýt rơi xuống, cầu với chả kiếc.

Cơ chế làm việc của những người làm công tác ngoại cảm

Nhìn lại các tên tuổi của những người làm công tác ngoại cảm có liên quan đến tìm mộ liệt sĩ thời gian trước đây thì hầu hết họ đều trải qua những biến cố trong cuộc đời, có thể chó dại cắn chết đi sống lại, có thể bị ốm rồi tự dưng nhìn thấy vong linh, có khi còn bị điên rồi nhìn thấy vong linh, có khi bị ngất đi rơi vào trạng thái mê man rồi nhìn thấy vong linh. Chỉ có riêng chị Nguyễn Ngọc Hoài là tôi biết chị hoàn toàn tỉnh táo khi bắt đầu có khả năng.

Có người hé lộ về người thầy TÂM LINH của mình nhưng cũng có người không tiết lộ. Nhưng điều đó cho thấy, tất cả những người làm công việc này đều đã được một hay hai hay nhiều vong linh khác đang điều khiển họ. Họ là ai? Trách nhiệm và quyền hạn của họ đến đâu? Họ có trình độ như thế nào? Họ có đáng sợ không?

Có người tôi biết người thầy TÂM LINH của họ nhưng cũng có người tôi không biết. Ở đây tôi chỉ muốn nhấn mạnh, không có những người thầy TÂM LINH này thì không ai có thể tìm được mộ liệt sĩ và người thầy TÂM LINH đó nếu có TÂM tốt thì họ sẽ giúp nhà ngoại cảm đó tìm chính xác mộ phần của liệt sĩ khi có sự hỗ trợ của liệt sĩ.

Bằng sự hiểu biết của mỗi cá nhân, bạn cứ quan sát đi thì bạn sẽ nhận định được điều tôi nói đúng hay sai. Đến nay, bản thân tôi chỉ kính trọng và rất thận trọng khi nói về người thầy TÂM LINH của chị Nguyễn Ngọc Hoài.

Nếu người thầy TÂM LINH đó có trí huệ thì họ không thể lựa chọn người giúp việc của mình là người thiếu trí thông minh được. Bạn cứ thử tượng tượng bạn nói một cậu học trò của mình là để nấu một nồi cơm cần có gạo, có nước, có nồi, có lửa hay điện hay ga nhưng cậu học trò đó lại không hề biết chút gì mà đi nấu cơm chỉ cho nước vào nồi được. Người thầy TÂM LINH đã có trí huệ thì đương nhiên họ cũng có cái TÂM đủ lớn để hướng dẫn cho người giúp việc của mình những công việc có ích cho đời và theo đúng luật của THIÊN NHIÊN, TẠO HÓA.

Còn ngược lại đúng như cha ông ta đã nói “NGƯU TẦM NGƯU, Mà TẦM MÔ. Tôi luôn tin như thế và hoàn toàn tin tưởng ở điều này.

Qua những buổi trò chuyện với nhà nghiên cứu văn hóa TÂM LINH Phan Oanh, tôi có thể được ngồi nghe, tôi có thể được cô chia sẻ trực tiếp nhưng tôi dần hiểu ra chuyện này và ÂM có siêu thì DƯƠNG mới thảnh thơi. ÂM còn chưa siêu thì còn loạn lạc. MA QUỶ hiện hình và làm thế nào để phân biệt được điều này thì còn tùy thuộc vào bản lĩnh của từng người, nhận thức và giác ngộ của từng người…

(còn nữa…)
Hà Nội, tháng 4/2011


Ngô Thị Thúy Hằng


Nguồn : http://nhantimdongdoi.org
Về Đầu Trang Go down
cuongthinhha



Pháp Môn : Chưa lựa chọn
Tôn giáo : Đạo Phật
Bài viết : 31
Số lần cảm ơn : 8
Điểm Cống Hiến : 2501
Tham gia : 02/10/2010
Đến từ : TP.HCM

Bài gửiTiêu đề: Re: Khám phá nhà ngoại cảm – cùng đọc và suy ngẫm (phần 1)   21/4/2011, 15:04

Nam Mô A Di Đà Phật .Cảm ơn bài viết rất hay & sâu sắc của Ngô Thị Thúy Hằng.
Về Đầu Trang Go down
 
Khám phá nhà ngoại cảm – cùng đọc và suy ngẫm (phần 1)
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Giá trị cánh tay đòn gây nghiêng khi tàu chịu tác động của ngoại lực liên tục
» Tàu ngoại “lách” vào thị trường nội
» Vật lý 10 - Ngoại khóa - Động lượng và bida
» [Review] Nữ vương hắc đạo: Ông xã chớ làm loạn - Dực Yêu
» Hàng nội đi tàu ngoại: Chủ tàu “khóc dở, mếu dở”

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MẬT TÔNG THIÊN ĐÌNH :: Thư Viện :: Tài liệu, bài viết tham khảo, nghiên cứu!-
Chuyển đến 

free countersFree forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a free blog