WWW.PHATGIAO.TK



Diễn đàn đã chuyển về địa chỉ mới chuyển hướng đến www.matphap.com ... Đang chuyển hướngHoặc click vào link sau: http://www.matphap.com
Đang chuyển hướng đến địa chỉ mới/title> <a href="https://www.forumvi.com" target="_blank">forumvi.com</a>

Share | 
 

 Lời Tự Thú Của Một Sư Cô

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
totaro
Quản Lý Diễn Đàn
Quản Lý Diễn Đàn
avatar

Pháp Môn : Khác
Tôn giáo : Chưa Lựa Chọn
Bài viết : 348
Số lần cảm ơn : 92
Điểm Cống Hiến : 100003505
Tham gia : 24/01/2010

Bài gửiTiêu đề: Lời Tự Thú Của Một Sư Cô    24/9/2011, 23:23

Trích đăng bài: Lời Tự Thú Của Một Sư Cô
nguồn: voluongthophat - 10.03.2011

Tôi là Thích nữ Tuệ Nhi xuất gia tu hành năm 17 tuổi. Lứa tuổi đầy năng động. Sẵn thông minh nhạy cảm tôi theo đuổi sự học hành và được Sư phụ trợ duyên cho ăn học. Sau nhiều năm vừa tu vừa học tôi đã đạt được 4 bằng cấp đại học và tự mãn rằng mình có kiến thức học vị thế gian và cả Phật pháp có thể giúp ích cho Tín đồ.

Cha tôi tên Lại văn Từ một người ít học lại là người Tàu ở Chợ Lớn. Công việc của ông là buôn bán đồ phế thải. Hàng ngày ông bôn ba khắp nơi để thu nhặt những đồ đạc người ta không dùng và bán đi để nuôi sống gia đình.

Phước may cho ông gần cuối đời có người mách bảo phương pháp tu hành niệm Phật. Ông thật thà chất phát nghe tin theo và làm một bàn thờ tại nhà để ngày ngày niệm Phật cầu vãng sanh. Mẹ tôi cũng thế.

Bất ngờ một ngày nọ khi ông ở lứa tuổi 75. Ông tự tuyên bố với gia đình ngày 14 tháng 7 ông sẽ vãng sanh Cực Lạc. Mọi người trong nhà bán tin bán nghi.

Trước khi vãng sanh ông bị một cơn bệnh nặng phải đi cấp cứu tại bệnh viện. Nhưng đến ngày 11 tháng 7 năm đó. Ông bình tĩnh xin được xuất viện về nhà.

Ông hỏi gia đình hôm nay là ngày mấy? Gia đình trả lời là ngày 11 tháng 7. Ông nói ba ngày nữa ba sẽ vãng sanh . Đức Phật đã báo trước rồi. Nấu cho nị ba trái khoai lang cúng Phật. Đúng ngày đấy ông an nhiên niệm Phật ra đi một cách êm nhẹ có đầy đủ ân chứng vãng sanh. Mẹ tôi cũng được vãng sanh sau đó vài năm.

Tôi thấy cha mẹ tôi rất ít học nhưng tin Phật pháp chỉ niệm Phật mà được giải thoát. Nhìn lại tôi đã 50 mươi tuổi học thức đầy đủ, toàn văn bằng Tiến sĩ Đại học nhưng tôi không cảm thấy mình có thể giải thoát bằng cách nào?

Bằng cấp tôi đạt được chỉ để giúp truyền đạt kiến thức thế gian. Quả thực không có thực dụng cho sự nghiệp thành tựu trí tuệ thực chứng. Tôi cảm thấy cha mẹ tôi thực sự đã phát minh được trí huệ qua quá trình niệm Phật mà tôi nghĩ quá đơn giản.

Bây giờ tôi mới liễu ngộ được sự thật là học vấn của tôi chỉ là một hình thức vọng tưởng, tôi đã nhét vào đầu những học vị tiến sĩ bằng cấp cao học này nọ chỉ là để thỏa mãn cái ta một cách trơ trẽn thực sự không ích lợi cho tôi về phương diện thực chứng chân lý.

Cha mẹ tôi tuy ít học nhưng hai người biết nhét vào đầu họ những câu niệm Phật đơn giản. Chính vì sự quá đơn giản này mà không ai ngờ nó ẩn chứa trong đó một sức mạnh tâm linh và trí tuệ siêu thoát vĩ đại bởi sức gia trì của chư Phật.

Từ nay với lứa tuổi 50 tôi phải dũng mãnh dừng lại sự giảng dạy, lập tức quay đầu niệm Phật. Đời sống có ý nghĩa gì khi ta không thể nhận thức vòng sanh tử luân hồi vô gián đoạn đã kéo lê kiếp sống vô minh mà ở đó nỗi thống khổ và đau đớn thê lương của mình cùng hàng triệu sinh linh luôn luôn đè nặng.

Tôi không dám dụng ý khuyên mọi người niệm Phật theo tôi. Nhưng tôi muốn bày tỏ sự giác ngộ của mình khi nhìn thấy song thân tôi không có một trình độ chi hết mà được tái sanh nơi cõi Phật trong khi đó tôi là một người tu hành xuất thế lại có nhiều bằng cấp học vị tiến sĩ mà rốt cuộc vẫn mù mờ trong ý niệm siêu thoát tâm linh.

Phải chăng tôi đã làm những cái không cần thiết mà tôi tưởng rằng vinh dự? Tuy cha mẹ tôi là người thế tục lại ít học nhưng đã biết làm những cái cần thiết trong cuộc đời quá ngắn ngủi này. Phải chăng tôi dù học rất nhiều nhưng vẫn không đạt được trí tuệ để hiểu lời dạy rất đơn giản của đức Phật là “hãy tinh tấn lên để giải thoát” (không phải tinh tấn để cầu danh hảo thế gian).

Tôi cũng không thực sự hiểu là bản hoài của chư Phật ra đời là để dạy dỗ tâm linh cho mọi người đặng sớm chấm dứt vòng sanh tử chứ không phải để mưu cầu cái gì khác từ thế giới huyền ảo này.

Cái vô minh mà đức Phật thường nhắc đến trong kinh điển phải chăng ám chỉ mọi người không biết MÌNH LÀ AI? PHẢI LÀM GÌ? Và CHẾT ĐI VỀ ĐÂU? trong cuộc đời quá ngăn ngủi này.

Thích Nữ Tuệ Nhi
Về Đầu Trang Go down
totaro
Quản Lý Diễn Đàn
Quản Lý Diễn Đàn
avatar

Pháp Môn : Khác
Tôn giáo : Chưa Lựa Chọn
Bài viết : 348
Số lần cảm ơn : 92
Điểm Cống Hiến : 100003505
Tham gia : 24/01/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: Lời Tự Thú Của Một Sư Cô    24/9/2011, 23:24

Lời tự thú chân thật của sư cô Tuệ Nhi đã vượt qua được tư ngã thường là rất lớn của những tu sĩ Phật giáo. Việc làm này đã khiến sư cô bị nhiều tu sĩ Phật giáo lên tiếng bài bác với những luận cứ về lý thuyết kinh điển là những thứ mà sư cô Tuệ Nhi vốn đã có thừa hiểu biết chứ chẳng giúp được gì sư cô trong chuyện này.

Khách quan mà nói thì các giáo hội có tổ chức đều tự cho là đại diện của chân lý nên khó có thể chấp nhận những ý kiến đối nghịch nhất là của một tín hữu trong giáo hội như sư cô Tuệ Nhi dù đó là cảm tưởng chân thật được dựa trên sự kiện có thật.

Sự việc này giống với những gì được viết trong hồi ký của bà Teresa bên Thiên Chúa Giáo được Giáo hội phong là á thánh: "...Nếu không có Thượng Đế, thì không thể có linh hồn. Nếu như không có linh hồn, vậy thì, Giesu, Ngài cũng không phải là thật.."

Có thể xem sư cô Tuệ Nhi và bà Teresa là hai người đại diện cho hai tôn giáo khác nhau nhưng có cùng có một kết quả như nhau. Cả hai đều không được trãi nghiệm gì về tâm linh dù họ đều có học vị và tu hành lâu năm. Sư cô Tuê Nhi vẫn không biết mình là ai, phải làm gì và chết đi về đâu, còn bà Teresa thì nghi ngờ sự hiện hữu của Thượng đế!.
Điều nầy chứng minh những tu sĩ theo những tôn giáo hình thức chỉ quanh quẩn với hình tướng, học thuyết giáo điều và kiêu ngạo với trí tuệ của mình nên không được nhận hồng ân từ trời Phật. Không có hồng ân của trời Phật, người tu không thể có trãi nghiệm tâm linh để hiểu được đạo của Trời là thế nào.

Trong khi đó, người bình thường không biết đến những lý luận mênh mông trời biển về đạo, chỉ với sự mộc mạc, khiêm tốn và lòng thành kính với Trời Phật họ đã có rất nhiều cơ hội để thể nghiệm tâm linh nên biết rõ ràng về linh hồn, Trời Phật, có thánh thần, ma quỷ và đời sống ở cõi sau. Song thân của sư cô Tuệ nhi là trường hợp điển hình của người tu được Trời Phật chứng minh, gia trì, được ân sủng nhận thần khải cho biết trước ngày mất và được vãng sanh. Rất nhiều người sau khi được điểm đạo đã thấy Phật, và được thể nghiệm tâm linh ngay lập tức để biết đến sự hiện hửu của cõi siêu hình.

Nhưng cũng may mắn cho sư cô TN, ít nhất sư cô cũng đã được thể nghiệm chuyện tâm linh qua song thân của mình vì hầu hết những người theo tôn giáo hình thức như sư cô TN và bà Teresa đều bị nhồi sọ bởi những kinh điển lý thuyết viễn vông về đạo, bị hàng giáo phẩm áo mão, chức tước làm hoa mắt nên càng học càng lún sâu vào cái đạo do con người vẽ ra mà không biết đến đạo của Trời, Phật thật sự là thế nào.

Nói tóm lại, bất cứ ai không biết phận mình nhỏ nhoi mà kiêu căng tự hào đều khó có thể nhận được hồng ân của Trời Phật và đành phải trôi lăn trong dòng đời.
Vosac - VTHB
Về Đầu Trang Go down
 
Lời Tự Thú Của Một Sư Cô
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MẬT TÔNG THIÊN ĐÌNH :: >>>MẬT TÔNG THIÊN ĐÌNH-
Chuyển đến 

free countersFree forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblogs