WWW.PHATGIAO.TK



Diễn đàn đã chuyển về địa chỉ mới chuyển hướng đến www.matphap.com ... Đang chuyển hướngHoặc click vào link sau: http://www.matphap.com
Đang chuyển hướng đến địa chỉ mới/title> <a href="https://www.forumvi.com" target="_blank">forumvi.com</a>

Share | 
 

 Vùng quê Kinh Bắc huyền bí

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
totaro
Quản Lý Diễn Đàn
Quản Lý Diễn Đàn
avatar

Pháp Môn : Khác
Tôn giáo : Chưa Lựa Chọn
Bài viết : 348
Số lần cảm ơn : 92
Điểm Cống Hiến : 100003449
Tham gia : 24/01/2010

Bài gửiTiêu đề: Vùng quê Kinh Bắc huyền bí   17/4/2012, 09:09

Trại các cụ.
Hồi bao cấp, chính quyền xã chia cho các cụ cao tuổi trong làng một phần đất lớn, để các cụ tự tăng gia sản xuât, nuôi trồng loại gì là tùy ý các cụ trong làng. Chính sách này chung cho cả miền bắc nên hầu như làng nào ở miền bắc cũng có một địa danh gọi là vườn các cụ, ao các cụ, hay ở làng này gọi là trại các cụ. Trại các cụ, là vì các cụ lập hàng rào bằng các loại cây trồng quanh trại làm ranh giới, bên trong đó có các khu vườn rau, vườn cây ăn quả lâu năm. Và đặc biệt có 1 khu chăn nuôi, các cụ xây chuồng trại thành 4 dãy nhà theo hình vuông, ở giữa có một cái sân rộng cho dễ trông coi và dễ vận hành.

Chuyện kỳ lạ xảy ra, là hầu như cụ nào trong tổ, khi ngủ trưa hay ngủ đêm ở trại, thường thấy một bóng cô gái mặc áo trắng khoảng 17 tuổi, đi từ trong sân vào nhà chính.
Nhưng các cụ chạy vào xem thì chẳng thấy ai, cũng không thấy mất mát thứ gì. Buổi trưa những ngày trời im gió, thì các cánh cửa lại cứ đập ra đập vào thùm thụp, hệt như có gió mạnh thổi qua. Mà đang ngủ mở mắt ra, thì lại chẳng thấy gì. Có cụ thì ngủ đêm ở đấy thấy bị trêu, có người đi qua lại, rồi tiếng động, rồi mơ thấy cô gái 17 tuổi đó.
Vấn đề là các cụ về kể với con cháu, với dân làng thì chẳng ai chịu tin. Những ai nghi ngờ, và có thời gian đến kiểm chứng, đều công nhận là các cụ nói thật. Nhưng đa số dân làng thì vẫn không tin, coi như chuyện phiếm.

Rồi sau này, trong tổ các cụ tham gia sản xuất trong trại đó, rất nhiều cụ đột ngột ra đi. Hầu hết với các lý do rất lãng xẹt và giống nhau: mới đầu bị ngã, vết thương không nặng lắm, nhưng càng ngày càng nặng hơn, chữa cũng không được, rồi sau đó chết. Bị cảm, ban đầu về nhà thì nhẹ, nhưng rồi dần dần đau đầu, đau bụng, đi khám cũng chẳng biết bệnh gì, rồi bệnh phát nặng lên rồi chết.

6-7 cụ ra đi như vậy, trong một thời gian ngắn. Đa số dân làng cũng chỉ nghĩ các cụ già, đến tuổi thì đi.

Mấy năm sau, chính quyền thu hồi khu trại đó, để làm mặt bằng làm đường quốc lộ 18. Đội máy xúc máy ủi, khi xúc đến giữa cái sân, thì phát hiện ra một hòn đá xanh to lắm. Phải sử dụng gàu máy xúc mới gạt nó ra được, và sau đó lộ ra một cái hầm.

Câu chuyện tiếp theo chính là câu chuyện về thần giữ của ở Bắc ninh mà anh Xương đã kể, thachanhtrang đã viết lên diễn đàn.

Thêm một chi tiết nữa, là sau đó dân làng mới phát hiện ra sự liên hệ giữa một cái cột đá cách đó mấy chục mét, cứ đến một giờ nhất định trong ngày, thì ánh nắng chiếu từ cột đá đó vào đúng vị trí cái hầm.
Từ đó, dân làng mới tin là có thần giữ của, mà hay hiện lên như hình ảnh cô gái trẻ 17 tuổi, và cái chết của các cụ, cộng với những hiện tượng lạ xảy ra ở trại các cụ, được lưu truyền mãi đến tận bây giờ.

Đào giếng trúng mả cổ.
Người trong làng kể chuyện một nhà trong làng đào giếng, đào được gần chục mét thì gặp một cái hầm. Cái hầm này thực ra là một ngôi mả cổ, xương cốt thì chằng còn mấy, nhưng y phục mục nát, và đồ tùy táng thì vẫn còn. Ông chủ nhà mang lên và phân loại ra thì được mấy cái khuyên tai, cúc áo … bằng vàng. Ông mang đi bán, cũng được một khoản tiền kha khá. Sau đó một thời gian khoảng 1 năm, tự nhiên nhà ông gặp toàn chuyện xui xẻo, mất tiền. Đi thồ hàng bị rơi dọc đường, vật nuôi trong nhà quay ra chết cả đàn, mất trộm, mất cắp. Rồi đỉnh điểm là tự nhiên có hôm ông nổi khủng lên, ôm hết những thứ chăn màn, quần áo mà ông mua được bằng tiền bán vàng đó, quăng hết xuống giếng, rồi ông hùng hục xúc đất lấp cái giếng đó lại. Sau khi lấp xong cái giếng thì ông trở lại bình thường và từ đó nhà ông cũng hết chuyện xui xẻo.

Đường con nhện.
Ở cánh đồng làng có một gò đất cao, mà rất nhiều con đường ruộng gọi là bờ kè, bờ thửa đều đi về gò đó. Cách cái gò đó một đoạn xa xa là cái ao nước, qua cái ao nước đó có một gia đình trong làng sinh sống. Người trong nhà đấy phát hiện ra một điều là, cứ có bất kỳ ai mà đến cái gò đó cuốc đất, dù chỉ là 1 nhát cuốc thôi, thì trong nhà cũng có người bị đau mắt đỏ, hoặc ít nhất 1 người, hoặc là cả nhà gần chục người, tùy theo gò đó bị cuốc ít hay nhiều. Sau đó thì người nhà đó lại lọ mọ ra đắp lại đất vào cái gò đó, thì lại khỏi. Từ đấy, cứ có ai vác cuốc ra cái gò đó định cuốc, là ông chủ nhà từ đâu đó lại biết và lật đật chạy về, giải thích và xin người kia đừng cuốc. Ban đầu họ không tin, nhưng rồi chứng kiến nhiều bận như vậy, mọi người đều thông cảm và không ai ra đó cuốc nữa. Trừ tụi trẻ con chăn trâu trong làng, lâu lâu đi qua lại cuốc vài nhát, và ngay sau đó người nhà đó lại ra nhặt cỏ đắp lại chỗ bị cuốc.
Có một ngày, có mấy người Tàu lạ mặt, nói tiếng việt lơ lớ đến hỏi dò bọn trẻ chăn trâu, là có biết “đường con nhện” ở chỗ nào không, thì chỉ cho họ. Đồng thời, họ thuê tụi trẻ đó ra đó đào bới lên, và hứa trả rất nhiều tiền. Tụi trẻ chăn trâu đó thấy được tiền, cũng chỉ chỗ cho họ, rồi vác cuốc ra đào. Mới đào được 2 nhát thì chủ nhà kia lật đật chạy ra, vừa xin vừa dọa bọn trẻ chạy dáo dác khắp cánh đồng. Mấy người Tàu thấy vậy cũng đành rút lui.
Sau này, khi làm đường 18 và làm đường làng cắt qua cái ao đó, chính quyền đổ nhiều đất lên vùi lấp cái gò con nhện, nên chỉ những người già mới nhớ được chính xác vị trí. Cũng vì nó cao rồi nên không ai nhớ mà ra cuốc nó lên nữa, nên nhà kia cũng không bị đau mắt nữa. Dân làng thì vẫn đồn thồi, rằng có thể dưới đó có vàng hoặc của cải của người tàu họ chôn rồi yểm gì đó, mà nhà kia tự nhiên thành người bảo vệ cái gò.

Miếu đông, miếu tây.
Trong làng có 2 cái miếu cổ, được gọi là miếu đông và miếu tây. Cái miếu đông thì vẫn còn, nó chính là cái miếu trong câu chuyện các vị tiên tí hon của nhà anh Dũng mà thachanhtrang đã kể.

Còn cái miếu phía tây, cách đây nhiều năm đã bị phá. Thực ra, nhiều người nghi ngờ dưới cái miếu đó có chôn vàng bạc, của cải, nhưng không rõ thực hư, nên nhiều người làng đã đến đào. Họ đào rồi phá mất cái miếu, nhưng chẳng thấy gì. Rồi một hôm, có một người làng đến đó đào lại, ông đào sâu hẳn xuống so với những người khác, rồi phát hiện có một cái nắp hầm bằng đá xanh, ông bí mật đập nó ra và lấy hết những thứ trong hầm. Ngày hôm sau dân làng phát hiện ra thì chỉ còn cái hầm rỗng. Nhà ông đó sau đó cũng trở nên khá giả và rất nhiều tiền bạc. Nhưng khoảng 1 năm sau, ông đột nhiên bị tai nạn xe máy trên đường 18 và chết ngay tại chỗ.
Còn cái miếu đông, thì giờ vẫn còn, nhưng nằm trong vườn nhà anh Dũng, dân làng cũng nghi có chôn vàng như cái miếu kia, nhưng nhà anh ấy không dám đào nó lên.

Bí mật dưới tấm đá cầu ao.
Ven cánh đồng làng có một cái ao to, có một cái cầu ao bằng đá xếp bậc, để người làng đi làm ruộng về thì rửa chân tay, hoặc hái rau về thì xuống rũ bùn. Cách đấy một đoạn gần gần có 1 cái lều chăn vịt. Một người dân làng thường trông vịt ở đó.
Một hôm, có 3 người Tàu lạ, họ đến làng và đến đêm xuống, họ bí mật ra chỗ cái cầu ao, họ dùng sức bẩy hẳn cái phiến đá làm cầu ao rất to lệch sang một bên.
Cả làng đi ngủ, nhưng riêng người chăn vịt này biết và bí mật theo dõi 3 người Tàu kia. Khi 3 người kia mệt, ngồi nghỉ thì ông này men theo bờ cỏ dưới ao, đến sát tận nơi. Ông phát hiện ra họ đã nhấc lên trên 3 cái lọ sành, từ cái hốc dưới phiến đá cầu ao đó. Ông nổi lòng tham và nhẹ nhàng trộm luôn một lọ, rồi lủi mất theo đường bờ ao đó. 3 người Tàu kia sau đó phát hiện ra mất cái lọ, họ tức tối xách 3 khẩu súng dài đi lùng sục khắp ruộng. Họ nghi ngờ chính là ông trông lều vịt ăn trộm. Họ còn ở lại mấy ngày tìm kiếm, náo loạn cả làng, nhưng ông kia đã cao chạy xa bay. Mấy người Tàu kia sau 2 ngày cũng sợ lộ và họ đi mất. Sau một thời gian vài tháng, người chăn vịt kia quay trở về làng, kể là trong cái lọ đó có vàng và ngọc, ông bán đi được một khoản tiền lớn, làm nhà và trở lên khá giả. Một thời gian sau, gia đình ông gặp phải nhiều chuyện phiền toái không rõ nguyên nhân. Rồi tiền của cứ đội nón ra đi, dần dần ông khánh kiệt và lại trở lại nghèo túng.

“Vàng không ở xa đây”.
Trong làng có một ngôi chùa cổ. Sau này thời cải cách ruộng đất chùa bị phá, nhưng dân làng còn kể mãi câu chuyện này. Trên mái chùa có một cái xà ngang. Không hiểu từ khi nào mà cái xà ngang đó được viết bằng chữ quốc ngữ: “vàng không ở xa đây”. Dân làng cũng không hiểu chữ đó có nghĩa gì, và ám chỉ cái gì. Rồi một ngày, có một nhóm người Tàu đến làng, họ tìm đến chùa. Chẳng ai để ý đến họ, sau vài hôm họ đi mất, dân làng phát hiện họ tháo chiếc xà ngang đó và mang đi mất. Lúc đấy các cụ già mới hiểu là hóa ra vàng được những người Tàu xưa, có thể chính là những lính Tàu thường trú tại đồn Châu Cầu, họ giấu ngay trong chiếc xà đó, và ghi bằng chữ quốc ngữ ngay trên xà đề nghi binh.

thachanhtrang-VTHB
Về Đầu Trang Go down
 
Vùng quê Kinh Bắc huyền bí
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Tâm lý kinh doanh
» Bài bình luận của thuyền trưởng Tiếu Văn Kinh
» Cá Hổ - Piranha 2010 DVDrip 'kinh hết cả dị...'
» 8 món ăn kinh dị nhất Trung Quốc
» Hướng dẫn nghiệp vụ hàng hải (Capt. Tiếu Văn Kinh)

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MẬT TÔNG THIÊN ĐÌNH :: Thư Viện :: Khoa Học Huyền Bí-
Chuyển đến 

free countersFree forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create your own blog